Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 371:
Trong thâm tâm Mộ Hải vẫn còn chút để ý đến Hoàng Vũ Vi, dù họ cũng là th mai trúc mã lớn lên cùng nhau.
Nhưng bây giờ ta việc quan trọng cần làm.
“Hai tự tìm xe ba bánh hoặc taxi . việc bận !”
Mộ Hải nói xong liền tiếp tục tìm kiếm, rốt cuộc cũng th muốn tìm.
ta vội vàng đuổi theo, nhưng Hoàng Vũ Vi lại tủi thân bắt l tay ta: “ Ba Mộ, làm vậy? lại biến thành thế này? biết vì muốn tìm mà em đã gặp chuyện gì trên xe kh? Em bị bọn buôn bắt ...”
Mộ Hải đang muốn tìm Hà Loan Loan.
Tư lệnh Mộ đã gọi ện th báo số chuyến tàu của Hà Loan Loan, lệnh cho ta mang theo quà cáp đến ga đón cô, cùng bái kiến Giáo sư Lý Quốc Chấn.
biết rằng từ nhỏ Mộ Hải đã sợ Tư lệnh Mộ, lệnh của cha, làm ta dám kh tuân theo?
Đương nhiên cũng còn nguyên nhân khác.
Lần đó Mộ Hải đến tìm Hà Loan Loan, th cảnh tượng cô bận rộn vì bệnh nhân, sau khi trở về, ta thật sự kh thể nào quên được hình ảnh .
M ngày nay ta đã nghiêm túc suy nghĩ, tự chất vấn bản thân lâu: Hai mươi m năm qua, học hành vì ều gì, làm việc vì lẽ gì, mục đích và ý nghĩa cuộc đời là gì?
ta bắt đầu đối xử với bệnh nhân dịu dàng và kiên nhẫn hơn, kh chỉ khám bệnh đơn thuần như trước mà còn cố gắng khơi th tư tưởng và cảm xúc của họ.
Chẳng ngờ chưa được bao lâu, Mộ Hải đã phát hiện bản thân thay đổi nhiều!
Thậm chí đồng nghiệp và lãnh đạo cũng khen ngợi ta, ều này càng khiến Mộ Hải cảm th cuộc sống của bỗng nhiên trở nên ý nghĩa!
Thậm chí một lần ta gặp chiến hữu của Tư lệnh Mộ tới khám bệnh, cả quá trình ta đều nghiêm túc làm việc, vị chiến hữu kia đã gọi ện cho Tư lệnh Mộ khen ngợi Mộ Hải một phen.
Đó là lần đầu tiên trong ký ức, Mộ Hải được cha ta khen ngợi: “Cái thằng r này! Cuối cùng mày cũng làm được một chuyện ra hồn!”
Mộ Hải cảm th vừa ấm ức vừa vui vẻ.
Cái ấm ức là: Chẳng trước giờ vẫn làm việc chăm chỉ ?
Cái vui là vì cha đã khen ta! Khen chính ta, Ba nhà họ Mộ, chứ kh là Cả hay Hai của ta!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cho nên Mộ Hải bây giờ muốn gặp lại Hà Loan Loan.
cầu xin cô em gái này tiếp tục chỉ ểm cho ta!
Nhưng lúc ta sắp gặp được thì lại bị đôi tay của Hoàng Vũ Vi ngăn cản.
Ở phía bên kia, Hà Loan Loan đã lên xe, Giáo sư Lý Quốc Chấn và nhà họ Cố cũng đã lái xe rời !
Mộ Hải giận đến trắng mặt, đẩy phắt Hoàng Vũ Vi ra: “Thôi được , cô đừng làm vướng chân nữa!”
ta trực tiếp lên xe, đạp ga đuổi theo.
Để lại Hoàng Vũ Vi và Hoàng Vũ Nhu đứng trơ trọi giữa trời nắng!
Tóc tai Hoàng Vũ Vi rũ rượi, thấm đẫm mồ hôi, bộ dạng thật sự chẳng còn chút hình ảnh nào. Cô ta tức giận giậm chân, ngồi thụp xuống bịt mặt khóc nức nở.
Hoàng Vũ Nhu cứng họng: “ , lại như vậy...”
Nhưng cũng kh còn cách nào khác, hai cô gái trẻ tuổi đành bấm bụng kéo hành lý tìm xe giữa cái nắng như thiêu như đốt để chạy tới nơi ở của Mộ Hải.
Trời quá nóng, nóng đến mức khiến ta sức cùng lực kiệt!
Trong khi đó, Hà Loan Loan ở phía bên kia vẫn đầu tóc chỉnh tề, toàn thân kh vương một chút mồ hôi nào. Cô mặc một chiếc váy hoa màu trắng pha lam, tr th tú trắng trẻo, duyên dáng yêu kiều như đóa hoa lan th khiết khiến ta càng càng động lòng.
Đề tài và ánh mắt của cả nhà cơ hồ chỉ xoay qu cô.
Dường như cô chính là một cô c chúa nhỏ độc nhất vô nhị.
Lý Đan Th âm thầm đánh giá, cô ta phát hiện Cố Dục Hàn thật là làm quá lên.
Quái lạ! Chẳng lẽ chưa từng th phụ nữ bao giờ !
đường cũng sợ Hà Loan Loan té ngã, trước mặt trưởng bối mà vẫn vô tư dắt tay cô, ánh mắt kia như thể đã dán chặt lên Hà Loan Loan kh rời.
Nhưng ều kỳ lạ là khi đàn này khác hoặc những vật khác, ánh mắt của hoặc là bình thản tự nhiên, hoặc là lạnh lùng như băng giá. Chỉ riêng khi Hà Loan Loan, ánh mắt mới hóa thành dịu dàng như nước.
Thật là tuyệt vời!
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.