Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 66:
Món bánh trứng cuộn đã hoàn thành, sau khi để nguội một chút, chúng trở nên vừa thơm vừa giòn rụm.
Hà Loan Loan cẩn thận bưng một chồng bánh trứng cuộn tìm nhà Liên trưởng Liên đội Ba, Tạ Duệ Cường.
Vừa tới cổng, cô đã nghe th tiếng m phụ nữ đang chuyện trò rôm rả bên trong.
Đứng ngoài hàng rào vào, cô nhận ra vợ của Liên trưởng Liên đội Ba là Bao Thái Hồng, vợ của Liên trưởng Liên đội Bốn Chu Khôn là Tào Hiểu Kiều, và vợ của Liên trưởng Liên đội Một là Thôi Xuân Hồng. Ba phụ nữ đang tụ tập thêu thùa may vá.
Nhưng Tào Hiểu Kiều luôn là nói năng liến thoắng nhất.
“Nghe nói đây này, con bé Hà Loan Loan đó chẳng loại tốt lành gì đâu. Chuyện chồng , lão Chu, cõng lão Cố về, cả khu này ai mà kh biết đúng kh? Thế mà hôm qua, con bé cứ nhất định nhét cho một bát thịt gà. nghĩ thịt gà cũng quý nên mới l một bát tỏi ngâm tự làm để đáp lại. Tỏi ngâm của thì các cô biết đ, tiền cũng chẳng mua được đâu! Ai ngờ con bé Hà Loan Loan này bụng dạ thâm độc, lại bỏ cả đống hạt tiêu Tứ Xuyên vào bát thịt gà! Cay đến mức quai hàm giờ vẫn còn tê buốt! Các cô nói xem, bình thường làm cái chuyện ác độc thế này kh?”
Bao Thải Hồng định lên tiếng nhưng lại thôi. Thôi Xuân Hồng thì cười khẩy một tiếng: “ đã nói , phụ nữ xinh đẹp thường chẳng bao giờ an phận, các cô kh tin. Cho dù cô ta biết nấu ăn nữa, liệu cô ta chịu yên vị làm quân tẩu cho Đoàn trưởng Cố được m năm? dám chắc kh lâu nữa, cô ta sẽ tìm cách chuồn khỏi cái nơi heo hút này thôi.”
Bao Thải Hồng cười ngượng nghịu: “ th Hà Loan Loan cũng kh đến nỗi là như vậy.”
Tào Hiểu Kiều trợn mắt Bao Thải Hồng: “Cô thì biết cái gì! Cô hiền quá ! Dù nói cho cô biết, con bé đó kh ý tốt đâu. Hơn nữa, thật ra Đoàn trưởng Cố lớn tuổi như vậy mới chịu kết hôn là vì ta vấn đề về ‘mặt đó’ đ...”
Bỗng nhiên một bàn tay lạnh toát siết chặt l vai cô ta. Tào Hiểu Kiều quay phắt lại: “Ai... Ui da!!!” Cô ta sợ hãi đến mức run bần bật, cây kim khâu trong tay cũng đ.â.m vào da thịt, mặt cắt kh còn giọt m.á.u như vừa th quỷ.
Hà Loan Loan cười duyên dáng, ềm tĩnh: “Ôi chao, các chị đang nói chuyện của à? Hay quá, để tham gia cùng mọi .”
Tào Hiểu Kiều vẫn chưa hoàn hồn, Thôi Xuân Hồng ở bên cạnh đã l lại bình tĩnh, cười mỉa mai đáp: “Em dâu Hà, chúng đều là hàng xóm láng giềng nhiều năm nay, quan hệ cũng tốt. Bình thường gì nói n, kh hề ý xấu. Nếu em xem m lời đó là thật thì bụng dạ cũng quá hẹp hòi đ!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hà Loan Loan thản nhiên cười: “Xem chị dâu nói gì kìa. Nhà chị dâu Tào gần nhà , m ngày nay chị kh ít lần nói về m quân tẩu khác trước mặt , cũng đâu để bụng. Chẳng lẽ chị dâu Tào nói chị dâu Thôi mặt to m.ô.n.g xẹp, cái bụng cũng là đồ bỏ , mà lại tin là thật ?”
Nụ cười trên mặt Thôi Xuân Hồng lập tức đ cứng, cô ta quay đầu lại trừng mắt Tào Hiểu Kiều đầy hung hãn!
Tào Hiểu Kiều sợ hãi đến mức vội vàng xua tay: “... ... kh hề nói!”
Hà Loan Loan vẫn cười tủm tỉm: “Chị dâu Tào, ý chị là chị chưa nói , hay là chưa nói m chị dâu khác?”
Tào Hiểu Kiều cuống quýt cầm l cái thúng tre: “Ai, cũng kh...”
Hà Loan Loan quay sang chị dâu Thôi: “Chị dâu Thôi, em xa kh bằng láng giềng gần, cũng kh nên so đo m chuyện nhỏ nhặt này. Chị dâu Tào đã nói kh nói , thôi thì chúng ta cứ coi như kh nghe th gì .”
Nhưng Thôi Xuân Hồng kh chịu bu tha, cô ta vồ l tay Tào Hiểu Kiều: “Cô nói rõ ràng cho ! Cô nói ai mặt to m.ô.n.g xẹp, bụng vô dụng? Cô nghĩ bản thân xinh đẹp lắm à? thật sự xinh đẹp là Hà Loan Loan đây này, cô là thứ gì mà dám nói xấu sau lưng ! Tào Hiểu Kiều, nể mặt cô mà miệng cô lại dám phun ra những lời rác rưởi như vậy ?!”
Tào Hiểu Kiều chột dạ nhưng vẫn gân cổ cãi lại: “ nói cô thì làm ! Lời nói kh sự thật chắc!?”
Hai ồn ào đánh nhau túi bụi, Bao Thải Hồng vội vàng lao vào khuyên can. Hà Loan Loan hài lòng lùi sang một bên, đưa bánh nướng trứng gà cho Điềm Điềm và Mật Mật.
Đêm hôm đó, chuyện náo nhiệt nhất khu nhà ở chính là việc Tào Hiểu Kiều bị đánh. Thôi Xuân Hồng vốn coi trọng ngoại hình, dưới cơn giận dữ đã đánh Tào Hiểu Kiều một trận, cào xé mặt mày đến mức gần như rách toạc!
Mười giờ tối, Cố Dục Hàn vừa tắt đèn, đang vươn tay ôm l Hà Loan Loan thì đã nghe th tiếng ồn ào vọng vào từ bên ngoài.
“Lão Cố! Lão Cố! ra đây, chúng ta nói chuyện một lát!” Đó là giọng của Liên trưởng Chu Khôn. Kèm theo đó là tiếng khóc ấm ức, than vãn của Tào Hiểu Kiều.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.