Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 75:
Cố Dục Hàn ngày thường thoạt là trầm ổn và tĩnh lặng.
Đặc biệt là kết hôn muộn như vậy, nhiều còn nghĩ là lãnh đạm, kh gần nữ sắc.
Nhưng chỉ Hà Loan Loan biết rằng một khi đàn này đã bắt đầu, ta trở nên mãnh liệt như một con báo đang trong trạng thái săn mồi. Sự chiếm hữu và sức tấn c đó khiến cô hoàn toàn kh thể chống cự.
Nụ hôn của nóng bỏng như ngọn lửa, châm lên khắp cơ thể cô.
L mi Hà Loan Loan run rẩy, cảm th toàn thân mềm nhũn đến rối tinh rối mù. Bàn tay trắng nõn tinh tế của cô bị nắm l trêu chọc.
Hơi thở bá đạo của bao trùm l cô, chỉ là hôn môi thôi mà đã khiến cô mệt đến mức toàn thân toát đầy mồ hôi.
Nhưng cũng chính nhờ vậy mà đêm nay Hà Loan Loan ngủ thoải mái và sâu giấc.
Cô được ôm chặt từ phía trước ra phía sau, cảm giác nóng hầm hập. Hơi thở của cả hai hòa quyện trong ổ chăn. Đêm nay, cô nằm mơ một giấc mơ thật đẹp. Trong mơ, Cố Dục Hàn nắm tay cô trên bãi cỏ x tươi cạnh bờ đê, dưới ánh mặt trời sáng lạn, cô và mỉm cười vui vẻ.
Trong giấc mơ, cô cũng vô cùng hạnh phúc!
Nhưng khung cảnh đột ngột tan vỡ. Chẳng biết vì lý do gì, Cố Dục Hàn bỗng nhiên ngã xuống dòng s băng giá. Mặt trời rạng rỡ bị mây đen che khuất trong chớp mắt, gió lạnh gào thét nổi lên, và dòng nước chảy xiết kia bắt đầu nhấn chìm Cố Dục Hàn kh thương tiếc...
Hà Loan Loan đột nhiên bừng tỉnh, miệng vẫn còn há hốc thở dốc!
Cô khó khăn lắm mới ngồi dậy, thẫn thờ một lúc lâu mới thể trấn tĩnh. Nhưng cô hiểu rõ, thời ểm Cố Dục Hàn gặp tai nạn kiếp trước đang đến gần!
Hà Loan Loan mặc quần áo xong thì đã th Cố Dục Hàn từ bên ngoài vào.
mặc quân trang, tr vô cùng phóng khoáng và uy vũ. Trong tay là một hộp cơm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trên trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi, rõ ràng là sáng nay vừa hoàn thành huấn luyện xong, còn cố ý mua cơm mang về.
“ mua bữa sáng về đây. M ngày nay em kh cần nấu nướng. Nhà đ như vậy, chúng ta cứ mua thức ăn sẵn ở căn tin cho tiện.”
Hà Loan Loan ngơ ngẩn . Cố Dục Hàn bước tới sờ trán cô, Hà Loan Loan nhân thể bắt l tay .
Trong lòng cô chút khổ sở, chút sợ hãi.
Cố Dục Hàn nửa ngồi xổm cô: “Làm vậy? tr em vẻ kh thoải mái? Trán cũng kh nóng mà.”
Hà Loan Loan thần hồn chưa định nhưng vẫn cố mở miệng hỏi: “M ngày này nhiệm vụ gì đặc biệt kh? sắp rời khỏi nhà kh?”
Cố Dục Hàn suy nghĩ đôi chút đáp: “Dạo này kh nhiệm vụ c tác dài ngày, chỉ là m ngày tới cần lên thành phố một chuyến. Khoảng mười ngày sau sẽ một cuộc diễn tập thực chiến quy mô lớn, nếu em cần dành ra thời gian, hãy nói trước với để sắp xếp.”
Hà Loan Loan mỉm cười : “Em kh việc gì đặc biệt, chỉ là cảm th nhà vừa mới đến, nếu rảnh thì nên về thăm họ thường xuyên. Hơn nữa, thời tiết bây giờ lạnh, ra ngoài nhớ chú ý an toàn.”
Cố Dục Hàn vuốt ve gương mặt cô, đôi môi hồng nhuận, chợt nhớ đến nụ hôn hôm qua dài đến mức nào, nhưng dường như vẫn chưa thể thỏa mãn cơn thèm khát.
Tuy nhiên, hiện tại Hà Loan Loan đang trong kỳ kinh nguyệt, kh thể làm gì quá giới hạn, đành nén nhịn sự kích động.
Sau khi dọn dẹp bữa sáng xong, Cố Dục Hàn chuẩn bị rời , nhưng dường như nhớ ra ều gì đó, quay đầu dặn dò: “Trần Thúy Hoa đang bị sốt, hai ngày nay cứ để bà ta ở yên trong phòng, tránh lây bệnh cho những khác. Còn về chuyện của hai bọn họ, em hãy suy nghĩ kỹ nói lại với mẹ .”
Hà Loan Loan khẽ gật đầu, Cố Dục Hàn nh đã rời khỏi nhà.
Hạ Quân dẫn theo Chính Chính và Phỉ Phỉ đến. Vì chuyện Phỉ Phỉ răng đen, Hạ Quân đặc biệt chú trọng đến việc đánh răng của đứa bé.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.