Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 86:
Lượng đổ về ngày càng đ khiến căn nhà họ Cố trở nên náo nhiệt lạ thường. Ai n đều mang theo những món quà gói ghém cẩn thận, kh ngừng miệng cảm ơn. Dù , Hà Loan Loan đã trị bệnh giúp họ mà kh hề thu phí. Hà Loan Loan vội vã rót nước mời khách, Hạ Quân cũng phụ giúp tiếp đãi. Mọi tr nhau kéo tay Hạ Quân, hết lời ca ngợi con dâu Hà Loan Loan của bà ưu tú đến nhường nào! Hạ Quân cười đến híp cả mắt, miệng kh ngừng khép lại được, vừa khiêm tốn vừa tự hào: “Ôi chao, mọi đều là hàng xóm láng giềng, xem như nhà cả. Con dâu cũng chỉ làm chút chuyện nhỏ thôi, mọi đừng khách sáo quá.” Hà Linh Linh, sau một ngày chăm sóc lũ trẻ mệt lả, vừa về đến nhà đã chứng kiến cảnh tượng này. Cô ta khẽ cắn môi. Kh ngờ Hà Loan Loan lại đột nhiên biết Đ y? Lại còn biết chữa bệnh và đã thể hiện tài năng ra ngoài ! Vốn dĩ Hạ Quân đã thiên vị Hà Loan Loan, giờ chẳng sẽ nâng niu cô ta lên tận mây x ? Dù trong lòng ấm ức căm phẫn, Hà Linh Linh vẫn giả vờ bình tĩnh vào bếp nấu bữa tối. Giờ cô ta kh còn lựa chọn nào khác, chỉ thể cố gắng tập trung l lòng Hạ Quân và hai đứa cháu.
Việc nấu nướng thật sự vất vả, nhất là giữa mùa đ lạnh lẽo. Rửa, thái, xào nấu, cô ta quay cuồng đến mức đầu váng mắt hoa. Trong lúc hoảng loạn vì bận rộn, Hà Linh Linh tự hỏi: Trước đây Hà Loan Loan ở thôn Đ Phong, ngày nào cũng nấu cơm mười m năm trời, phục vụ cả gia đình, rốt cuộc cô ta đã kiên trì bằng cách nào? Cô ta mới làm được một thời gian ngắn đã th mệt đến kh chịu nổi! Nhưng vì muốn l lòng mẹ chồng, cô ta vẫn cắn răng tiếp tục. Hà Linh Linh hoàn thành bữa tối, lúc bưng thức ăn ra thì những đến tặng quà đã hết. Bởi vì Hà Loan Loan và Hạ Quân kiên quyết từ chối, cuối cùng họ kh nhận bất cứ thứ gì. Hà Linh Linh tỏ vẻ khó hiểu: “Con vừa th họ mang theo thịt khô, trứng gà, tương vừng, miến... mọi lại từ chối hết vậy? Chúng ta giữ lại ăn ngon kh được ?” Cửa hàng ở khu quân đội này kh bán nhiều loại thực phẩm, nhà ăn cũng chỉ xoay xoay lại vài món quen thuộc. Ai mà chẳng muốn cải thiện bữa ăn một chút? Hà Loan Loan lười đáp lời Hà Linh Linh. Hạ Quân liền liếc cô ta: “Trong mắt cô chỉ th được m thứ vật chất đó thôi à? Kh Viêm Lâm đưa phí sinh hoạt cho cô ? Bây giờ nhận đồ của ta, dù họ nói là quà cảm ơn Loan Loan chữa bệnh, nhưng cô biết hậu quả là gì kh nếu sau này kẻ bắt bẻ, nói Cố Dục Hàn thu nhận hối lộ dưới dạng quà tặng?” Nói xong, Hạ Quân bất đắc dĩ thở dài. Bà chưa từng th ai lại ngu ngốc và thiếu nhạy bén chính trị như vậy!
Bà cũng kh muốn phí lời với Hà Linh Linh, quay sang mỉm cười nói với Hà Loan Loan: “Loan Loan, mẹ thật kh ngờ con lại hiểu biết về Đ y. Nghe con nói là con học từ một thầy thuốc địa phương, sau đó tự mày mò qua sách vở đúng kh? Tự học thế này khó tránh khỏi bị chệch hướng. Mẹ biết một lương y giỏi, hơn nữa...”
Hạ Quân chợt nghĩ đến vài chuyện đau lòng; Hà Tú Uyển trước kia từng định theo học vị lương y này. Chỉ tiếc là số phận trớ trêu, cô đã kh còn cơ hội nữa.
Bà gắng gượng gạt những suy nghĩ miên man sang một bên, cười nói: “ lẽ mẹ thể nhờ hỏi thăm xem vị lương y đó hiện đang ở đâu. Nếu cơ hội, mẹ sẽ cố gắng thuyết phục nhận con làm học trò.”
Hà Loan Loan vui vẻ, gương mặt xinh đẹp nở nụ cười ngoan ngoãn: “Mẹ, cảm ơn mẹ!”
Hà Linh Linh cắn đũa, vội vàng chen vào: “Mẹ, con cũng muốn học! Cho con học cùng Loan Loan .”
cơ hội tốt như vậy lại chỉ dành cho mỗi Hà Loan Loan?
Hạ Quân quan sát Hà Linh Linh. Bà vốn là luôn chú trọng lễ nghi và kh muốn thể hiện thái độ lạnh nhạt hay khó chịu với khác, nhưng mỗi khi cô gái này, bà lại cảm th phiền lòng.
“Cô muốn học Đ y? Học xong thì định làm gì?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hà Linh Linh khựng lại, nhất thời kh nghĩ ra, suy nghĩ hồi lâu mới đáp: “Tất nhiên là trở thành bác sĩ giỏi để kiếm tiền chữa bệnh!”
Hạ Quân hỏi tiếp: “Ví dụ như hôm nay, nếu cô chữa dứt ểm bệnh cảm cúm sốt cao cho khác, cô nghĩ nên thu bao nhiêu tiền phí?”
Hà Linh Linh tính toán nh chóng, đáp ngay: “Ít nhất năm đồng. Thuốc Tây mãi kh hạ sốt, Đ y lại giúp họ khỏe ngay, chắc c họ sẵn lòng chi mức đó! Hoặc là mười đồng cũng được! Kiếm được tiền , mẹ, con sẽ hiếu kính mẹ...”
Cô ta tự cho rằng lời nói của hoàn hảo, nhưng gương mặt Hạ Quân vẫn giữ nguyên sự lạnh nhạt, kh hề mỉm cười.
Hà Loan Loan chỉ biết bất đắc dĩ lắc đầu. Chẳng một ai đáp lời Hà Linh Linh.
Ngay cả hai đứa trẻ mà cô ta tr nom cả ngày cũng chỉ cố gắng tìm đề tài nói chuyện với Hà Loan Loan.
Cuối cùng, Hà Linh Linh kh thể nuốt nổi thức ăn, cô ta ném đũa, bỏ tìm Trần Thúy Hoa để khóc lóc kể lể.
Trần Thúy Hoa đã hạ sốt nhưng toàn thân rã rời, yếu ớt đến mức kh thể ngồi dậy nổi, vô cùng suy nhược, sắc mặt vàng vọt như nến.
Bà ta kéo tay Hà Linh Linh. Bà vốn muốn than phiền khó chịu, cần thành phố khám bệnh, lại còn đói, muốn ăn c gà bồi bổ, nhưng Hà Linh Linh dường như phớt lờ cơn khó chịu của mẹ . Cô ta rưng rưng nước mắt nói: “Mẹ, bà Hạ Quân căn bản là kh ưa con! thứ gì tốt cũng dành cho Hà Loan Loan, nhẫn cho Hà Loan Loan, giờ còn muốn giới thiệu lương y giỏi để cô ta học. Chẳng lẽ con chỉ thể làm giặt giũ, nấu cơm, tr con cho họ cả ngày ? Mẹ xem tay con này, da đã nứt nẻ hết ! Đau c.h.ế.t được! Con đã bao giờ chịu khổ như vậy đâu!”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.