Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 90:
Hà Loan Loan vốn dĩ chỉ muốn ngăn ngừa trận cảm mạo này lây lan trên diện rộng, chưa từng nghĩ đến chuyện đến Trạm xá c tác.
Cô nở nụ cười, uyển chuyển từ chối: “Ngại quá Bác sĩ Chu, thỉnh thoảng thể hỗ trợ, nhưng nếu nói tới đó làm việc cố định thì chắc kh được đâu. kh đủ ều kiện, còn học tập nhiều.”
Bác sĩ Chu nh chóng xua tay: “Biểu hiện hôm qua của cô đã cho th cô thành thục! Ít nhất là cảm mạo phát sốt th thường cô sẽ chữa được đúng kh? Huống chi bản thân cũng là vừa làm vừa học tập thêm. Nói thế này , sở dĩ tới tìm cô là vì diễn tập thực chiến hôm nay chính thức bắt đầu. Trong ba ngày này, m đó cứ như kh muốn sống vậy! nghĩ ba ngày sau sẽ nhiều bị thương! Nếu cô thể, mong cô đến hỗ trợ!”
Các chiến sĩ bị thương? Hà Loan Loan nháy mắt sốt ruột hỏi: “Bác sĩ Chu, Phó Đoàn trưởng Cố từng bị thương nặng kh?”
Tối hôm qua trong lúc hỗn loạn, hình như cô sờ được một vết sẹo dài trên tấm lưng rắn chắc của ...
Bác sĩ Chu thở dài: “ thể ngồi vào vị trí đó, chính là đã đánh đổi bằng cả một cơ thể đầy thương tích này! Hai là vợ chồng, chắc cô cũng đã th những vết sẹo trên . Đoàn trưởng Cố là cứng cỏi, hiếm khi hé răng than vãn. Mỗi lần bị thương, dù nặng hay nhẹ, đều nhường cơ hội chữa trị cho các binh sĩ khác trước. một lần, bị thương mà chịu đựng kh nói lời nào. Vụn thủy tinh găm sâu trong da thịt suốt m ngày, chờ đến khi Trạm y tế hết bận rộn, mới tìm đến nhờ gắp ra...”
Nói đến đây, Bác sĩ Chu lắc đầu đầy ngao ngán.
Hà Loan Loan đồng ý gần như theo bản năng: “ đồng ý làm!”
Cô kh thể chịu đựng được cảnh Cố Dục Hàn chịu đựng những thương tích mà kh được chữa trị kịp thời.
Chờ Bác sĩ Chu vui vẻ rời , Hà Loan Loan mới chợt bừng tỉnh, phản ứng lại sau những ngày tháng bình yên tốt đẹp kể từ khi kết hôn đến nay.
Bây giờ, cô quan tâm Cố Dục Hàn như một bản năng, sẽ đau lòng khi gặp nguy hiểm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngay từ đầu, cô đã thích , đó là cái đầu tiên đã định. Nhưng từ khi kết hôn và sống chung, cô càng ngày càng yêu sâu đậm hơn.
Đặc biệt là đêm qua, sự giao hòa mãnh liệt cùng nụ hôn nồng ấm cuối cùng, khi gọi cô là 'vợ yêu'...
Mặt Hà Loan Loan nóng bừng, cô nh chóng sắp xếp lại sách đ y của , trong lòng hạ quyết tâm: Sau này cô ở đây, tuyệt đối kh thể để Cố Dục Hàn chịu khổ!
bảo vệ quốc gia, cô sẽ ở phía sau làm hậu phương vững chắc nhất của !
Hà Loan Loan thu dọn xong, lập tức chạy tới Trạm y tế. Lúc chạy ngang trạm th tin, một binh sĩ gọi cô lại: “Đồng chí Hà! ện thoại của cô!”
Thật trùng hợp, cô nh chóng bước tới nhận ện thoại. Đầu dây bên kia là giọng của Hà Thủ Phúc.
“Loan Loan, Loan Loan, là con ? Là đây! Chuyện của mẹ con, lên tỉnh thành một chuyến, đã nghe ngóng được một ít !”
Hà Loan Loan nắm chặt ống nghe, hạ giọng: “, thật sự nghe ngóng được ?”
Vốn dĩ cô đã lên kế hoạch sau khi giải quyết chuyện Cố Dục Hàn xảy ra việc ngoài ý muốn, bản thân sẽ tìm cơ hội đến tỉnh Hà Đ một chuyến, cẩn thận ều tra lại sự việc năm xưa.
Hà Thủ Phúc ở đầu dây bên kia áy náy nói: “Ngày đó Tú Uyển uống c ba ba xong, chỉ một lúc đã th bụng kh thoải mái. và Trần Thúy Hoa ở nơi đất khách quê , Trần Thúy Hoa nói bà ta đang bụng mang dạ chửa, kh thể giúp gì cho Tú Uyển, bảo tr chừng Tú Uyển, còn bà ta thì tìm bác sĩ.”
Hà Thủ Phúc càng nói, sự hối hận trong lòng càng sâu thêm: “Sau đó, tìm hàng xóm cùng đưa Tú Uyển tới bệnh viện. Lúc đó trời đã tối, bệnh viện chỉ y tá trực ban, kh bác sĩ. Bọn chờ đợi lâu, khoảng chừng hai ba tiếng đồng hồ sau mới th bác sĩ tới. Nhưng lúc đó Tú Uyển đã bắt đầu xuất huyết nhiều. Bác sĩ đã cố gắng cấp cứu nhưng đã thất bại.”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.