Tôi Trọng Sinh Về Ngày Nhận Nuôi Đứa Con Vô Ơn Sói Đội Lốt Người
Chương 2: Quỷ kế bắt đầu
Trước mắt , mọi thứ đều trở nên méo mó và quái đản, như thể chính đang rơi vào địa ngục trần gian.
chồng vốn luôn nhã nhặn, ềm đạm của giờ đây lại nói ra những lời khiến toàn thân run rẩy. Trong ánh mắt kh thể tin nổi của , Cận Tề chỉ do dự trong giây lát.
phụ nữ đứng phía sau ta chỉ dịu dàng, u sầu gọi một tiếng: “Tiểu Tề?”, thế là gật đầu, đồng ý với quyết định của cha .
“Ba, mọi chuyện… ba quyết định .”
quay đầu , tránh né ánh mắt , kh muốn đối diện.
06
Cứ như vậy, bị cái gọi là “gia đình” đưa về quê của nhà họ Cận.
Khi vừa cưới Cận Tề, đã từng về đó một lần. Sự nghèo khó và hẻo lánh của nơi khiến cô gái được nu chiều từ bé như thầm thề rằng: sẽ kh bao giờ quay lại đây nữa.
Vậy mà bây giờ, lại trở thành một tàn phế, bị vứt vào một căn nhà gỗ mục nát, kh ai đoái hoài. Gió lạnh ùa vào, rét buốt đến tận xương tủy.
Nhưng ều khiến lạnh lòng hơn cả, là sự thật tàn nhẫn được “th báo” kh chút thương xót.
Hóa ra, Cận Trì chính là con riêng của chồng với đàn bà kia.
Màn “nhận nuôi” năm xưa, chỉ là một âm mưu thấp hèn được sắp đặt tinh vi để tự nguyện xem nó là con ruột mà dốc hết tâm can nuôi dưỡng.
Và từ lâu, Cận Trì đã sớm nhận lại mẹ ruột. Trong mắt nó, phụ nữ kia mới là mẹ thật sự.
nằm bệt dưới đất, khóc nấc lên như phát ên, chửi rủa, tru tréo. Cận Trì chỉ lạnh lùng với ánh mắt đầy chán ghét, còn phụ nữ … ánh mắt bà ta suốt đời kh thể nào quên.
Một ánh cao ngạo, thương hại, như thể đang một con sâu con kiến đáng thương hại.
hoàn toàn sụp đổ.
07
từng nghĩ đã c.h.ế.t trong căn nhà đổ nát đó.
Nhưng khi tỉnh lại, th mặc một chiếc áo khoác dày, sạch sẽ và ấm áp, tay chân linh hoạt, các đầu ngón tay trắng trẻo, sạch sẽ. đường đầy kinh ngạc.
đờ đẫn trong giây lát mới dần nhận ra vẫn còn sống.
Hôm nay là ngày nào?
xúc động lục túi l ện thoại, đến mức làm gãy móng tay khi kéo khóa mà cũng chẳng quan tâm, chỉ chăm chú vào màn hình.
Ngày 29 tháng 12 năm 2002.
sững chuỗi con số đột nhiên bật cười, nước mắt cũng chảy dài theo.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nếu kh đoạn đường này quá vắng , lẽ ta đã nghĩ là một kẻ ên vừa khóc vừa cười giữa mùa đ lạnh giá.
Ngày này… chính là ngày nhặt được Cận Trì trên đường tan làm.
Ngày 29 tháng 12 từng l nó làm ngày sinh nhật của nó, đã chuẩn bị sinh nhật suốt hai mươi bốn năm liền.
08
Tiếng khóc xé gan của trẻ sơ sinh đột nhiên vang lên bên tai.
theo phản xạ định bước tới, nhưng chỉ được hai bước thì dừng lại, đảo mắt qu. Đúng là nơi này.
Nơi từng nhặt được Cận Trì.
Nó nằm ngay gần căn nhà cổ của cha mẹ , khu vực này ngoài cánh đồng hoang thì chẳng l một căn nhà dân. Đây là con đường tắt hay về nhà, cũng là nơi từng coi như căn cứ bí mật thời thơ ấu.
Lúc , từng nghĩ: và Cận Trì duyên với nhau, mới gặp được nhau ở đây.
Nhưng sự thật lại là chính chồng tốt của đã cố ý bỏ rơi đứa bé ở đây, chỉ để vô tình nhặt được nó, từ đó tự nguyện nhận nuôi.
Thì ra, mọi thứ… đã bắt đầu từ đây.
Số phận thật biết trêu ngươi, để quay về đúng ểm khởi đầu, nơi mọi chuyện bắt đầu rẽ sai hướng.
09
Tiếng khóc trẻ sơ sinh lúc này chẳng còn khiến động lòng như xưa nữa.
Thậm chí… nghĩ đến đang khóc giữa trời lạnh kia chính là Cận Trì chỉ th nhẹ nhõm và hả hê.
Trước đây, từng yêu thương nó biết bao.
Nó bệnh, thức trắng đêm chăm sóc. Trời mưa gió, cũng kh ngại đưa đón nó học. lần, khi đón nó tan học trời đột ngột trở lạnh, liền cởi áo khoác cho nó mặc, còn bị lạnh đến phát sốt, vẫn cố gượng dậy để đưa nó học tiếp vì sợ nó gặp chuyện.
Thật là nực cười.
đưa mắt qu, chỉ th một đứa trẻ đang được đặt trong chiếc nôi cũ, gào khóc bên vệ đường.
Kh một ai khác.
Cận Tề là thận trọng đến mức sống bên hơn hai mươi năm mà vẫn chẳng hề hay biết gì. ta chắc c sẽ kh để ai ở gần đây, tránh gây nghi ngờ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.