Tôi Trồng Trọt Nuôi Sống Cả Quân Đoàn
Chương 459:
Bởi vì đã chuẩn bị tâm lý, nên khi Bạch Đồ th những cảnh tượng tiếp theo, đã hoàn toàn thể chấp nhận được.
Nào là giống cải bẹ x biết dùng phiến lá vả vào mặt ta bôm bốp.
Nào là khoai lang đỏ đem các nghiên cứu viên quấn chặt lại như những xác ướp.
Nào là giống đậu nành b.ắ.n ra những hạt đậu cứng ngắc như đạn khiến ta sưng vù cả mặt.
Hay là giống khoai tây cứ như chuột chũi, nhảy tới nhảy lui t ta ngã lộn nhào lại chui tọt xuống đất.
Thậm chí còn cả loại ớt cay biết phóng ra vũ khí sinh hóa nồng nặc.
Sơ suất quá!
Quả là một sai lầm trời giáng, đáng lẽ ra sớm nhận biết ều này từ trước mới .
Vì sản lượng, vì những mạnh mẽ và ưu tú hơn, các chủ nhiệm phòng thí nghiệm ở viện nghiên cứu này sẽ chẳng bao giờ bận tâm đến một chút nguy hiểm cỏn con đó.
Chỉ cần thể làm cho cây trồng ngon hơn, chống chịu sâu bệnh tốt hơn, sản lượng cao hơn và vòng đời sinh trưởng dài hơn, thì một chút mất an toàn đó đáng là bao.
Suy cho cùng, thực vật tinh tế loại nào mà chẳng tiềm ẩn nguy hiểm, chẳng qua là nguy hiểm nhiều hay ít, lớn hay nhỏ mà thôi.
Thế nhưng, tâm nguyện ban đầu khi viện nghiên cứu đào tạo cây trồng là để thể mở rộng gieo trồng cho cả những bình thường cơ mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-trong-trot-nuoi-song-ca-quan-doan/chuong-459.html.]
Những loại cây trồng lai tạo này mà đem quảng bá rộng rãi, thì chẳng khác nào đang mưu sát những n dân hay các chủ n trường mới bắt đầu c tác ?
Bạch Đồ thở dài một hơi đầy bất lực.
Dù thế nào nữa, n sản trong ruộng đều đã chín rộ, cho dù chúng phản kháng quyết liệt đến đâu thì cũng nhất định thu hoạch và hái bằng sạch về.
Bạch Đồ xoay về phía Phương Vũ và những khác, ra lệnh:
“Chuẩn bị phi thuyền cho , thỉnh quân đoàn trưởng của các dẫn quân đội tới đây.”
Vốn dĩ cứ mãi kh tìm th cơ hội, kết quả là kéo dài cho tới tận bây giờ.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Chi bằng cứ nhân dịp này, đem chuyện viện nghiên cứu đã thêm mười m loại cây trồng mới nói luôn cho Hoắc Lẫm Xuyên biết.
Dù thì gạo đã thành cơm, đống rau củ lương thực đầy rẫy thế kia, Hoắc Lẫm Xuyên lẽ nào lại thể kh cần cho được?
Bạch Đồ thầm tính toán trong lòng.
Còn về phần những nghiên cứu viên vẫn đang vật lộn với đám cây trồng ở ngoài kia, cứ để bọn họ chịu khổ thêm một chút , dù thì trong chốc lát chắc cũng chẳng c.h.ế.t được ai đâu.
Bạch Đồ b giờ mới sực nhận ra, với đống cà chua lúc nãy, dù kh ra tay cứu mà để họ bị ném thẳng xuống đất thì lớp đất tơi xốp kia cũng chẳng khác nào một tấm đệm cao su tự nhiên.
Với thể chất khỏe khoắn của dân thời đại tinh tế, chút va chạm đó căn bản chẳng thể gây ra thương tích gì nghiêm trọng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.