Tôi Và Chàng Họa Sĩ Thiên Tài
Chương 16: KHI YÊU KHÔNG CHỈ LÀ CHẠM
CHƯƠNG 16: KHI YÊU KHÔNG CHỈ LÀ CHẠM
Căn phòng tr hôm tràn ngập ánh nắng. ngồi trên bậu cửa sổ, cơ thể quấn hờ trong một chiếc sơ mi dài của Thiên Dật. Mùi mực vẽ, cà phê, và hương thơm từ chính da thịt sau mỗi đêm dài vẫn còn lẩn khuất trong kh khí.
Thiên Dật từ sau lưng tiến đến, tay ôm vòng l eo . đặt cằm lên vai , cọ nhẹ như một chú mèo lười biếng.
“Em biết kh, kể từ khi em, mỗi ngày của đều là một gam màu mới. Và đêm qua... chắc là màu đỏ rực.”
bật cười, quay lại hôn nhẹ lên môi . Nhưng chỉ một cái chạm môi thôi cũng đủ để cả hai lại cuốn l nhau như bị thôi thúc bởi bản năng. bế lên, đặt lên chiếc bàn vẽ gần đó, gỡ từng chiếc cúc áo sơ mi đang mặc.
“Em luôn làm phát ên vì vẻ s.e.x.y ngây thơ này.” khàn giọng nói, áp môi lên cổ , ngấu nghiến như đánh dấu lãnh thổ.
Bàn tay lướt xuống vùng bụng, đột ngột chạm vào giữa hai chân . khẽ giật , ôm l cổ , miệng kh kiềm được những tiếng thở gấp. Thiên Dật hôn thật sâu, đẩy nhẹ hai chân ra.
“Đừng giữ lại gì cả. Hãy cho th, em cần đến nhường nào.”
cong , gọi tên khi tiến vào, từng nhịp di chuyển trong đầy gấp gáp. Bàn tay siết l h , miệng lướt khắp ngực, bụng, hôn sâu ngay dưới rốn. Cảm giác khiến run rẩy và gần như gào lên trong kích thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-va-chang-hoa-si-thien-tai/chuong-16-khi-yeu-khong-chi-la-cham.html.]
Kh chỉ là thể xác cảm giác như đang chạm vào linh hồn , mỗi cú nhấn, mỗi lời thì thầm đều khiến chìm sâu vào khoái cảm lẫn cảm xúc. khóc. Những giọt nước mắt hạnh phúc, vì yêu, vì được yêu và được tan ra trong vòng tay đàn này.
Khi cả hai cùng kết thúc, ôm vào lòng, vuốt ve lưng như dỗ dành. Cả căn phòng chỉ còn tiếng thở dồn dập và những nhịp tim đồng ệu.
“ kh cần em hoàn hảo. chỉ cần em là chính em… và ở bên .”
mỉm cười, khẽ nói:
“Và em sẽ ở lại, trong từng bức tr, trong từng nhịp thở của .”
CHƯƠNG 17: MẢNH VẢI TRẮNG GIỮA PHÒNG TR
Một buổi sáng yên ả, thức giấc trong căn phòng ngập ánh nắng. Thiên Dật đã rời giường từ sớm. ngồi dậy, quấn chăn qu , bước xuống, và nghe th tiếng cọ vẽ lướt trên toan từ phòng bên.
nhẹ nhàng mở cửa phòng tr, đứng lặng .
Thiên Dật đang đứng trước một bức tr lớn toàn bộ khung vải phủ một màu trắng thuần khiết, chỉ đúng một hình thể lõa lồ nằm nghiêng ở trung tâm. Đó là .
Chưa có bình luận nào cho chương này.