Tôi Và Chàng Họa Sĩ Thiên Tài
Chương 2: NHỮNG NGÀY LÀM HỌA SĨ BẤT ĐẮC DĨ
CHƯƠNG 2: NHỮNG NGÀY LÀM HỌA SĨ BẤT ĐẮC DĨ
Ngày đầu tiên thức dậy trong cơ thể của Thiên Dật, chỉ muốn trùm chăn mà khóc. Gương mặt này đẹp thì đẹp thật, nhưng cứ lạnh như băng? kh biết cười thế nào cho ra dáng một hoạ sĩ thiên tài. Và cũng kh biết trả lời ra với hàng loạt tin n từ trợ lý: " Dật ơi, hôm nay nhớ đến phòng tr lúc 10h nhé!" hay "Tối nay livestream, chuẩn bị bài vẽ nha!"
Trời ơi, còn kh biết phân biệt nổi màu lục bảo với x rêu nữa là vẽ cái gì!
Lúc đứng trước gương, thử nhíu mày, cau , thậm chí cố nở một nụ cười nhẹ như trong ảnh trên mạng. Nhưng kết quả là... đáng sợ. Gương mặt lạnh lùng này vốn sinh ra kh để cười kiểu dễ thương như vẫn hay làm.
đến phòng tr, cố gắng bình tĩnh. Những bức tr xung qu khiến cảm th như đang lạc trong một thế giới đầy cảm xúc những cảm xúc mà chưa từng chạm đến. Cô trợ lý tên Mẫn Mẫn đon đả chạy lại, dúi cho một ly cà phê và lịch trình trong ngày.
" hơi mệt à? Hôm nay tr khác lắm nha."
cười trừ: "Ờ... chắc tại hôm qua thức khuya."
Vậy là bắt đầu sống trong vỏ bọc của một mà chẳng hiểu gì, cố gắng hoàn thành những bản vẽ mà để dang dở. Ban đầu, chỉ tô màu theo cảm tính, nhưng kh ngờ lại nhận được hàng loạt lời khen khi đăng ảnh lên trang cá nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-va-chang-hoa-si-thien-tai/chuong-2-nhung-ngay-lam-hoa-si-bat-dac-di.html.]
"Hôm nay tr của một chút dịu dàng... chạm đến lòng ."
ngớ . Là ? Là cảm xúc của kẻ vốn chỉ biết viết nhật ký và uống trà sữa, lại thể truyền tải vào tr vẽ của một thiên tài?
Tối đó, gọi video với chính à kh, là Thiên Dật đang ở trong cơ thể . qua màn hình, mày nhíu lại: "Cô đang làm gì với tên tuổi của vậy?"
cười: " chỉ đang sống cuộc đời của theo cách biết. Và thì , sinh viên bình thường? Đã quen với việc chờ thang máy ký túc chưa?"
thở dài, ánh mắt dịu đôi chút. " bắt đầu th trà sữa... kh tệ."
Chúng cười. Và trong khoảnh khắc đó, biết lẽ, định mệnh bắt đầu từ một sai lầm kỳ quặc nhất cuộc đời .
CHƯƠNG 3: MƯỢN THÂN XÁC, TRAO CẢ CON TIM
Một tuần trôi qua trong sự hoang mang đầy… nghệ thuật. dần quen với việc vẽ tr mỗi ngày kh vì giỏi, mà vì bàn tay này ký ức riêng của nó. Những lúc chạm vào cọ vẽ, đôi khi cảm giác như đang nghe được cả tiếng lòng của Thiên Dật.
Buổi sáng hôm đó, Mẫn Mẫn mang tới một tập tài liệu là thư mời từ một gallery d tiếng. Họ muốn Thiên Dật tổ chức triển lãm cá nhân. suýt đánh rơi ly cà phê trên tay. Triển lãm? còn chưa biết cách pha màu đúng cách cơ mà!
Chưa có bình luận nào cho chương này.