Tôi Và Chàng Họa Sĩ Thiên Tài
Chương 5: NẾU NGÀY MAI CHÚNG TA KHÔNG CÒN HOÁN ĐỔI...
CHƯƠNG 5: NẾU NGÀY MAI CHÚNG TA KHÔNG CÒN HOÁN ĐỔI...
Buổi sáng hôm đó, thức dậy sớm hơn bình thường. Trời chưa hửng nắng, chỉ ánh sáng mờ mờ của rạng đ le lói qua rèm cửa. Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bất an lạ kỳ như thể ều gì đó sắp kết thúc.
mở ện thoại. Kh tin n mới từ Thiên Dật. Lạ thật, bình thường luôn là n trước mỗi tối. định gọi thì ện thoại báo một tin n thoại:
"Nếu ngày mai chúng ta trở về thân xác cũ, cô... sẽ ổn chứ?"
sững .
Thật ra, chưa từng dám nghĩ đến chuyện hoán đổi này sẽ kết thúc. Nó đến đột ngột như một trò đùa, và mải mê sống trong thế giới của nơi được c nhận, được yêu thương, được th...
Còn giờ đây, khi nghĩ đến việc quay về làm Lâm An Nhiên vô d, th lòng nhói lên. Kh vì ghét bản thân cũ, mà vì ... sợ xa Thiên Dật.
kh trả lời tin n đó. Nhưng cả ngày hôm , tâm trí cứ lặp lặp lại một câu hỏi: nếu ngày mai thức dậy, kh còn là Thiên Dật nữa, liệu chúng còn liên quan gì đến nhau kh?
Tối muộn, và cùng ngồi trước màn hình. trong thân xác của bằng ánh mắt dịu dàng mà từng ao ước được ai đó trao.
" nghĩ... nếu trở lại, vẫn muốn gặp cô. Kh vì chúng ta từng hoán đổi, mà vì thật sự... muốn hiểu cô thêm."
nín thở. Trái tim như bị bóp chặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-va-chang-hoa-si-thien-tai/chuong-5-neu-ngay-mai-chung-ta-khong-con-hoan-doi.html.]
" đang nói thật lòng?"
" chưa từng nói chơi."
cười, nước mắt chực rơi: " cũng vậy. Dù ở thân xác nào, vẫn muốn vẽ cùng , viết cùng ... và sống những ngày yên bình như thế."
Cả hai chúng lặng , kh ai nói gì thêm. Nhưng biết, ngay khoảnh khắc , ều gì đó đã được khắc sâu.
Và sáng hôm sau, khi tỉnh dậy… lại là .
Còn Thiên Dật, đã trở về với chính .
Chỉ là... liệu chúng thật sự quay lại từ đầu? Hay chúng sẽ tìm th nhau như những thật sự, kh còn mượn hình hài của ai khác?
CHƯƠNG 6: GẶP LẠI , TRONG HÌNH HÀI THẬT
đứng trước gương lâu vào sáng hôm . Là Lâm An Nhiên với mái tóc dài và đôi mắt nâu nhạt. Kh còn gương mặt lạnh lùng của Thiên Dật, kh còn ánh sâu thẳm khiến khác ngoái lại. Chỉ là , như ngày đầu tiên.
Và thật lạ, th trống rỗng.
Những ngày sống trong cơ thể của Thiên Dật đã khiến hiểu thêm về thế giới ngoài kia nơi ánh hào quang, áp lực và cả cảm xúc đều được phơi bày như tr sơn dầu. Giờ đây, khi trở lại cuộc sống cũ, mọi thứ bỗng trở nên nhỏ bé đến lạ. Căn phòng trọ quen thuộc, cây đèn bàn yêu thích, những tờ ghi chú dán đầy tường... tất cả vẫn thế, chỉ là kh còn như xưa.
Và cũng vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.