Tôi Và Chàng Họa Sĩ Thiên Tài
Chương 8: NẮM TAY NHAU, BƯỚC QUA MÙA THANH XUÂN
CHƯƠNG 8: NẮM TAY NHAU, BƯỚC QUA MÙA TH XUÂN
Mùa xuân năm , trời Hà Nội trong x đến lạ. Cánh hoa sưa rơi nhẹ trên vỉa hè mỗi lần và Thiên Dật cùng dạo qu bờ hồ. Chúng thường chẳng nói gì nhiều, chỉ im lặng bên nhau. Nhưng đôi khi, sự im lặng cũng đủ khiến trái tim rung động.
Thiên Dật bắt đầu lên kế hoạch cho buổi triển lãm tr mới, lần này mang chủ đề "Tự chữa lành." bảo đó là những bức tr được vẽ trong lúc mang linh hồn trong cơ thể , và những ngày sau đó khi hiểu là ai.
" nghĩ em nên viết lời dẫn cho triển lãm lần này. Chỉ vài dòng thôi, nhưng là lời từ trái tim em."
đỏ mặt. Viết là thế giới của , nhưng khi đặt ngòi bút cho thích, mọi từ ngữ dường như trở nên ngập ngừng. Cuối cùng, viết:
“Chúng ta ai cũng vết xước, và đôi khi cần một khác để th phần đẹp nhất trong ta. Cảm ơn , vì đã để em được th chính qua ánh mắt của khác.”
Buổi triển lãm hôm đ hơn mong đợi. nhiều đến, trầm trồ trước những bức tr mang gam màu ấm và dịu. đứng cạnh , lòng ngập tràn cảm xúc. Khi đèn sân khấu tắt, và khách mời dần rời , quay sang :
"Hôm nay em đẹp lắm. Kh vì váy, hay son phấn... mà vì em đang sống thật với chính ."
, ánh đèn vàng phủ lên mái tóc một màu mật ong dịu dàng. Trong khoảnh khắc , kh còn hoài nghi gì nữa.
Chúng hai từng sống thay nhau giờ đang sống vì nhau. Kh còn là trò đùa của định mệnh, mà là sự lựa chọn của chính con tim .
Và biết, mùa th xuân ... đã yêu. Một tình yêu thật, dịu dàng, ấm áp. Một tình yêu chữa lành.
CHƯƠNG 9: Ở ĐÂY, NGAY GIỮA NHỊP TIM EM
Sau buổi triển lãm, và Thiên Dật trở thành một cặp đôi được mọi âm thầm ngưỡng mộ. Chúng kh phô trương, kh ồn ào tình cảm giữa hai đứa là kiểu dịu dàng, lặng lẽ mà ấm áp, như tách cacao nóng trong những ngày mưa lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-va-chang-hoa-si-thien-tai/chuong-8-nam-tay-nhau-buoc-qua-mua-th-xuan.html.]
bắt đầu bài viết đầu tiên được đăng trên tạp chí văn học sinh viên. Thiên Dật là đầu tiên đọc bản thảo, còn vẽ một minh họa nhỏ bên cạnh câu văn kết thúc: “Đôi khi, ta cần một ánh mắt khác để th rõ giá trị của chính .”
gửi cho bản vẽ kèm một dòng tin n: “Ánh mắt đó… sẽ luôn là .”
đọc bật khóc. Chẳng cần lời yêu to tát, đôi lúc một câu nói giản đơn đã đủ khiến tim run rẩy.
Cuối tuần , chúng cùng nhau về thăm quê . Là một thị trấn nhỏ nơi từng lớn lên, nơi dòng s uốn lượn và những ngọn đồi thoai thoải nắng chiều. dắt đến gốc phượng nơi từng giấu cuốn nhật ký đầu tiên, kể nghe về những năm tháng từng kh dám mơ lớn.
kh nói gì nhiều. Chỉ ngồi cạnh , vẽ lại khung cảnh bằng tất cả sự tôn trọng và trìu mến. Trong tr, đang tựa đầu vào vai , mắt nhắm lại, môi mỉm cười.
Khi giơ bức tr ra trước mặt , ngẩn :
“Em… chưa từng ngồi như thế mà.”
cười nhẹ: “Vì đó là ều muốn th em hạnh phúc và yên bình, khi bên .”
thật lâu. Và trong phút giây đó, biết… con trai trước mặt, kh còn là họa sĩ thiên tài mà mọi ngưỡng mộ. Với , là đã sống trong , hiểu từ sâu bên trong, và chọn yêu kh vì bức vẽ, cũng chẳng vì những dòng chữ, mà vì là chính .
đặt tay lên n.g.ự.c trái , nơi trái tim đang đập dữ dội:
“ ở đây nhé, ngay giữa nhịp tim em.”
gật đầu, khẽ đáp:
“Và em… cũng sẽ luôn ở đó, bên .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.