Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Và Chồng Tráo Đổi Thời Gian Biểu

Chương 1:

Chương sau

Khi Trần Văn Đường một lần nữa tự ý ném miếng bánh kem đang ăn dở vào thùng rác, đã quyết định ly hôn với chồng hoàn mỹ trong mắt thiên hạ này.

Mọi đều nghĩ bị ên. ta sang trọng chỉn chu, thu nhập ổn định, đa tài đa nghệ, lại còn dịu dàng hóm hỉnh.

Còn chẳng qua chỉ là một bà nội trợ béo phệ, xấu xí, lại hay cáu gắt-

l tư cách gì mà đòi ly hôn với ta?

chỉ cười: "Tất nhiên là vì sau khi ly hôn, thể sống một cuộc đời độc thân sang trọng và chỉn chu y hệt như ta vậy!"

Bố chồng bị liệt, mẹ chồng bị suy thận, con gái học lớp 12, con trai thi lên cấp ba, tất cả cứ quăng hết cho ta lo.

Còn cũng thể tập yoga, spa làm đẹp, tập trung sự nghiệp và du lịch khắp nơi!

1

"Trần Văn Đường, hôm nay nếu kh đưa ra được lời giải thích thỏa đáng, chúng ta ly hôn!"

Kết hôn mười bảy năm, đây là lần đầu tiên gào thét hai chữ này một cách mất kiểm soát.

Nghĩ lại cũng thật nực cười, lý do chẳng liên quan gì đến mẹ chồng nàng dâu, tiền bạc hay ngoại tình.

Chỉ đơn giản là vì Trần Văn Đường một lần nữa phớt lờ cảm xúc của , tự ý vứt miếng bánh kem để trên bàn trà, mới chỉ kịp ăn hai miếng.

Chuyện này kh lần đầu xảy ra.

Quả xoài đang gặm dở, quả trứng vịt trà vừa bóc vỏ, hay cốc nước dừa vẫn còn hơn một nửa-

Chỉ cần rời vài phút, Trần Văn Đường chắc c sẽ kh ngần ngại tống khứ chúng khỏi phòng khách ngay lập tức, cứ như thể để thêm một giây thôi là chúng sẽ nổ tung vậy.

" đã nói bao nhiêu lần ! vẫn còn ăn, chỉ l cái bưu phẩm thôi chứ đã ăn xong đâu! kh biết mở miệng hỏi một câu à? Bình thường chai dầu đổ cũng chẳng thèm dựng lên, riêng chuyện vứt đồ của lại nhiệt tình thế!"

kh tiếc m miếng bánh kem đó, cũng kh hẳn là tủi thân vì chút thời gian nghỉ ngơi ít ỏi sau cả ngày dài bận rộn bị phá hỏng.

hận tại ta cứ đối đầu với ? Càng hận hơn cái bộ dạng lạnh lùng, đạo mạo của ta lúc này-

Cứ thế im lặng, cao cao tại thượng đứng phát ên.

"Chỉ là một miếng bánh thôi mà, mai mua đền cho cô là được chứ gì. chuyện nhỏ xíu, cô kh cần kích động như vậy."

Trần Văn Đường liếc đồng hồ trên tường, xoay vào thư phòng.

Một tiếng "rầm", cánh cửa đóng lại, ngăn cách sự ên cuồng của với thế giới bình yên của ta.

ta cực kỳ tự luật, mỗi ngày từ chín rưỡi đến mười rưỡi tối đều luyện thư pháp trước khi ngủ, chưa bao giờ thay đổi.

Ngay khoảnh khắc đó, th chẳng khác nào một con hề.

"Trần Văn Đường, ra đây nói cho rõ ràng! tin tung video lên mạng cho mọi th bộ mặt bạo lực lạnh của kh!"

đập cửa thư phòng rầm rầm, nhưng ta cứ như bị ếc, hoàn toàn phớt lờ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-va-chong-trao-doi-thoi-gian-bieu/chuong-1.html.]

Cuối cùng, cả nhà đều bị tiếng động làm cho tỉnh giấc.

"Mẹ lại làm loạn cái gì thế! Còn để cho ta ôn bài kh hả!"

Con gái đang học lớp 12 tức tối hét vào mặt : "Mẹ kh thể tìm một c việc nào t.ử tế như bố, bồi dưỡng m cái sở thích th cao một chút được ? Ngày nào cũng chỉ biết gào thét vì m chuyện l gà vỏ tỏi, mẹ kh th mệt à!"

Thằng con trai sắp thi chuyển cấp cũng ló đầu ra: "Đúng đ, nửa miếng bánh vứt thì vứt , mẹ béo thế còn ăn làm gì? Bố bảo mẹ giảm cân mẹ cũng chẳng nghe, mẹ tự lại , đứng cạnh bố tr chẳng khác gì mẹ của bố cả!"

Mẹ chồng khoác áo bước ra, than thở: "Thiến này, mẹ biết con vất vả chăm lo cho cái nhà này. Nhưng Văn Đường làm cả ngày cũng mệt , con cứ để nó yên tĩnh đọc sách viết chữ kh được ? Nếu con th ấm ức thì cứ trút lên đầu mẹ đây này, cùng lắm thì mai mẹ đưa bố con về quê, hai thân già này tự sinh tự diệt là được chứ gì."

Cùng lúc đó, trong phòng trong, bố chồng bị liệt phát ra những tiếng kêu ư ử quái dị.

hầu hạ bao nhiêu năm nay, nên cũng lờ mờ hiểu được cái giọng ú ớ kh rõ chữ đó-

Ông ta đang bảo, Văn Đường kiếm bao nhiêu tiền nuôi cả nhà, kh t.h.u.ố.c lá, kh rượu chè, kh gái gú cờ bạc, cô còn cái gì kh hài lòng nữa?

Tiếp đó, một mùi hôi thối quen thuộc từ phòng trong bốc ra.

Mẹ chồng và hai đứa con ngay lập tức bịt mũi tản ra, bố chồng lại đại tiện ra .

Dọn dẹp xong xuôi tất cả đã mười một giờ đêm.

Trần Văn Đường tắm rửa xong trở về phòng ngủ, bật chiếc đèn ngủ nhỏ đầy tính nghệ thuật, đeo miếng che mắt bằng hơi nước, nằm vào trong chăn đã phơi nắng cả ngày, lập tức chìm vào giấc ngủ.

mở ện thoại, xem lại đoạn video vừa bốc đồng đăng lên mạng xã hội lúc nãy.

cứ ngỡ những uất ức ngoài đời thực sẽ tìm được chút đồng cảm để giải tỏa trên mạng.

Kh ngờ bình luận đổ về dày đặc, nhưng tất cả đều quay sang ném đá .

"Bà chị này ên à, cả đời chưa được ăn bánh kem bao giờ chắc?"

"Lão chồng nhà về đến nhà là nằm ườn ra sofa như bị liệt, chờ lão tự giác dọn rác chắc đợi đến kiếp sau. Chị đúng là sướng mà kh biết đường hưởng."

" chồng là th học thức, suốt quá trình cảm xúc cực kỳ ổn định. Chị vợ cứ làm làm mẩy , sớm muộn gì chồng chị cũng tìm khác thôi, lúc đó mới biết mặt!"

Những bình luận của cư dân mạng như tẩm độc, cứ thế đ.â.m vào tâm trí khi đang đứng bên bờ vực sụp đổ.

Đột nhiên, th một bình luận khá dài chen giữa đám đ.

"Chị em đừng nghe họ nói bậy, để nói cho chị biết nguyên nhân nhé. Trong video của chị, kệ trưng bày ở phòng khách nhiều đồ cổ, trên sofa treo tr thư pháp khổ lớn, trên bàn trà gỗ đỏ bày biện bộ ấm chén tinh xảo, cửa thư phòng còn dán lịch trình sinh hoạt viết tay.

Tất cả đều cho th phòng khách và thư phòng nhà chị chủ yếu do chồng chị làm chủ, đồng thời cho th ta là chú trọng chất lượng cuộc sống."

"Còn miếng bánh kem ăn dở của chị nằm chỏng chơ trên đĩa, chỉ cần đặt ở đó thêm một giây thôi là đã lạc quẻ hoàn toàn với cái kh gian tự luật và tinh tế của ta ."

"Đó là lý do tại ta bất chấp chị yêu cầu bao nhiêu lần, vẫn sẽ vứt bỏ đồ ăn thừa của chị ngay lập tức."

"Bởi vì trong mắt ta, chiến trường của chị là ở dưới bếp."

" ta th chị kh đủ tư cách, th chị kh xứng xuất hiện ở nơi trang trọng."

Giây phút , như được khai sáng, một cảm giác lạnh toát từ đầu đến chân.


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...