Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Và Đại Quân Mèo Chó Trừng Trị Tra Nam

Chương 7

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

7

Một tháng , đột nhiên nhận điện thoại bạn đại học.

“Miểu Miểu, lâu chúng tụ tập. Thứ bảy tuần tổ chức họp lớp, nhớ tới nhé!”

khi cúp điện thoại, Đại Quất ngẩng đầu :

【Con sen, mèo cảm thấy chút bất an.】

【Giác quan thứ sáu mèo cho mèo , buổi họp lớp nguy hiểm.】

Tiểu Bạch thản nhiên mở miệng:

【Sợ gì? Mang theo mấy vệ sĩ khỏe mạnh ? chuyện gì mà một cú đấm giải quyết .】

lắc đầu:

một .”

Ánh mắt Đại Hoàng sâu xa :

【Phụ nữ, cô lấy cuộc ?】

【Cô như , thưởng thức. xin cô chú ý giữ cách với , sẽ yêu cô !】

mặc kệ nó giãy giụa, tiếp tục xoa đầu chó nó.

khi khỏi nhà thứ bảy, cầm chiếc ghim cài áo đặt riêng, cẩn thận cài lên áo.

bước phòng riêng, thấy Thẩm Châu trong cùng.

Lớp trưởng đại học Trương Dương hòa giải:

“Miểu Miểu, chắc để ý nhỉ? nghĩ đều bạn học đại học, mời Châu cũng .”

“Hơn nữa, cho dù chia tay , vẫn bạn bè mà.”

như , thản nhiên :

“Tất nhiên để ý.”

Rượu qua ba tuần, Thẩm Châu cầm ly rượu tới mặt .

Hốc mắt đỏ lên, vẻ mặt áy náy mở miệng:

“Miểu Miểu, xin em. với em.”

“Ly rượu , kính em, hy vọng em đừng hận .”

xong, trực tiếp ngửa đầu uống cạn.

đó đưa một ly rượu khác tới mặt .

đẩy ly rượu :

“Xin , uống thuốc kháng sinh , uống rượu.”

Thẩm Châu hề bất ngờ, lấy một ly nước trái cây:

lẽ em uống rượu, nên còn chuẩn nước trái cây cho em.”

Trương Dương ở bên cạnh hùa theo:

“Miểu Miểu, xem Châu đối xử với bao! cũng đừng nể mặt quá, chỉ một ly nước trái cây thôi mà, uống .”

liếc một cái, gì.

Thẩm Châu chằm chằm bằng ánh mắt nóng rực. hào phóng uống một ngụm, đó nhân lúc cúi đầu, nhổ thùng rác bên chân.

thấy mặt lập tức lộ một tia hưng phấn bí mật.

Lúc tự bỏ thuốc, Thẩm Châu nếm thử ? Thuốc ngủ đắng khủng khiếp, đồ ngốc nào mà nhận ?

Một lát , lấy cớ chóng mặt, ngoài hóng gió.

khỏi phòng riêng, cảm thấy phía tiếng bước chân lộn xộn theo.

cố ý ngoài nhà hàng, rẽ một con hẻm nhỏ, đầu trùm một chiếc túi vải đen.

giả vờ vùng vẫy một lúc, thuận thế ngất trong lòng tới.

đường xóc nảy, cảm giác đưa tới một nơi hoang vắng. Tính thời gian gần đủ , mở mắt .

Giọng hưng phấn Thẩm Châu vang lên bên tai :

“Tống Miểu, cuối cùng cô cũng rơi tay .”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...