Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Vốn Dĩ Không Phải Người Lương Thiện

Chương 4:

Chương trước Chương sau

- Cứ mở miệng ra là nói làm chị mất mặt, thể diện của chị quan trọng lắm !

Giọng cô ta càng lúc càng to, sự giận dữ như ập thẳng vào mặt .

thẳng vào mắt cô ta, nói.

- Bởi vì cô vốn dĩ đã làm mất mặt . Việc bố mẹ nuôi dưỡng cô kh đúng cách là nghiệp chướng của họ, đừng trút cái cục tức đó lên .

- kh biết, và cũng kh muốn biết trước đây cô sống thế nào, nhưng biết con ta về phía trước.

- Nếu kinh nguyệt là thứ xui xẻo, vậy thì sự sống chính là dơ bẩn, đồ ngốc này, đừng bao giờ để nghe th loại lời ngu xuẩn đó nữa!

【Đại tiểu thư nói cũng lý đ chứ.】

【Nói cũng nói lại, cô đúng là một chị tốt.】

【Bị bệnh à, nếu Thẩm Mộc Hy là một chị tốt, Bé cưng lại chịu nhiều ấm ức từ nhỏ đến lớn?】

【Nói trước là là fan CP, nhưng th Đại tiểu thư nói kh sai, chẳng qua là cô hơi hung dữ thôi.】

【Xàm, chính vì Thẩm Mộc Hy hung dữ như vậy, Bé cưng sắp trầm cảm luôn .】

Đọc xong những dòng Dòng bình luận này, nhấn mạnh bổ sung thêm một câu.

- Đừng bao giờ tìm cớ cho sự ngu dốt và bất tài của .

Thẩm An Ninh ngây .

Biểu cảm xấu cực kỳ.

Tưởng rằng cô ta sẽ biết ều hơn.

Ai ngờ hôm sau tài xế báo lại rằng Nhị tiểu thư kh chịu xe, tự bộ hai tiếng đến trường.

giúp việc trong nhà bảo rằng Thẩm An Ninh ở tuổi này thể hơi nhạy cảm.

kh hiểu, chỉ th cô ta là một đứa em phiền phức.

Cuối tuần, đích thân đến đón cô ta.

Chiếc siêu xe phiên bản giới hạn thu hút mọi ánh . Thẩm An Ninh vừa ra khỏi cổng trường th , phản ứng đầu tiên là muốn lách chỗ khác.

kh cho cô ta cơ hội.

- Thử bước thêm một bước nữa xem?! Lại đây ngay!

Thẩm An Ninh đấu tr tư tưởng vài giây tại chỗ, nghiến răng về phía . Nhưng kh chịu lên xe.

ra lệnh cho vệ sĩ nhét cô ta vào xe.

Thẩm An Ninh run lên vì tức giận, vỡ lẽ hét lên.

- ghét chị!

- Tùy cô. - nói.

- Thẩm An Ninh, lúc bố mẹ nuôi bắt nạt cô, cô phản kháng kh?

Cô ta dường như kh hiểu sự chuyển đề tài đột ngột này.

tiếp tục.

- Cái tính bướng bỉnh như lừa của cô chắc c phản kháng, nhưng vô ích, vì cô kh thực lực.

- Bây giờ cô ghét cũng vô ích, vẫn là vì cô kh thực lực để chống lại .

- Đợi đến ngày cô thực lực, sự căm ghét của cô mới giá trị.

- Trước đó, câm miệng, nghe lời, và mạnh lên.

Thẩm An Ninh cụp mắt xuống, kh biết đang nghĩ gì.

Đề phòng cô ta lại làm chuyện gì mất mặt, quyết định nói rõ hơn.

- Nghe nói cô còn tìm việc làm thêm?

Thẩm An Ninh phát ra âm th như thể đang bị dính mưa.

- Chị theo dõi à?

- Cô thể ý định muốn trả lại tiền cho , nhưng kh bằng cách này. - nói.

- Thời gian là nguyên c bằng duy nhất trên thế giới này. Trong một đơn vị thời gian, cô bưng bê ở nhà hàng một giờ kiếm được vài chục nghìn, nhưng năng lượng đó cô thể dùng để tự nâng cao bản thân, gặp gỡ những ưu tú, học hỏi những kỹ năng ích.

- đưa tiền cho cô là để cô đứng cao hơn, chứ kh để cô tự cảm động về bản thân .

- Đừng để phát hiện cô cố tình chịu khổ, đó kh là nghị lực, đó gọi là ngu xuẩn. Thẩm An Ninh, cô đã đủ ngu .

Thẩm An Ninh c.ắ.n chặt môi, nhận ra cô ta c.ắ.n rách cả khóe miệng nhưng vẫn kh để nước mắt rơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-von-di-khong-phai-nguoi-luong-thien/chuong-4.html.]

【Càng lúc càng thích cặp chị em này thì làm đây?】

【Nữ phụ độc ác kh thể nói chuyện t.ử tế hơn à?】

【Nhưng nghĩ đây là dụng tâm lương thiện của chị mà, cứng miệng mềm lòng kh hẳn là độc ác đâu nhỉ?】

【Tiêu đời , giờ kh rõ lập trường nữa, xem tiếp đã.】

Sau khi thả lỏng cho Thẩm An Ninh tự phát triển.

lao vào dự án, bận đến mức kh dứt ra được.

Thỉnh thoảng trợ lý báo cáo tin tức của Thẩm An Ninh cho .

- Bố mẹ nuôi của Nhị tiểu thư tìm đến tận nhà, bị cô đ.á.n.h một trận.

- Nhị tiểu thư xảy ra mâu thuẫn với tiểu thư nhà họ Lý, cô đ.á.n.h ta một trận, tay áo hơi bẩn.

- M tên côn đồ ở cổng trường chặn đường đòi tiền, cô đ.á.n.h ta một trận, bị trầy xước mặt.

- Nhị tiểu thư xảy ra mâu thuẫn với Thẩm Bảo Châu, cô bị Thẩm Bảo Châu đánh.

Chữ ký của kéo ra một cái đuôi kh đẹp mắt, hỏi lại trợ lý.

- nói ai bị ai đ.á.n.h cơ?

- Nhị tiểu thư bị Thẩm Bảo Châu đ.á.n.h ạ. - Trợ lý nói.

【Thế nên nói chân thiên kim thì đã , làm so được với Bé cưng được nuôi dưỡng trong nhà họ Thẩm suốt hai mươi năm.】

【Thẩm Bảo Châu nói trước đây trong nhà kh ai quản, toàn là chị gái nuôi lớn cô , nếu Thẩm An Ninh dám động thủ, chị gái nhất định sẽ buồn.】

【Đúng vậy, kh thì với cái tính hổ báo của Nhị tiểu thư, cô ta thể đ.á.n.h mười Thẩm Bảo Châu.】

【Lúc đó Nhị tiểu thư cúi đầu tr như một chú cún con kh ai thèm.】

【M bị ên à? Đọc truyện thì kiên quyết đứng về phía nữ chính chứ, nữ phụ thì gì đáng thương.】

Thẩm An Ninh đang ôn bài ở quán cà phê thì gặp Thẩm Bảo Châu đang làm thêm ở đó.

Thẩm Bảo Châu hắt nước uống lên cô, Thẩm An Ninh lập tức định ra tay, nhưng nghe vài câu liền rút tay lại, cuối cùng còn bị Thẩm Bảo Châu đang khóc lóc thút thít tát một cái.

- Nếu kh cô cướp cuộc đời của , bây giờ vẫn là nhị tiểu thư nhà họ Thẩm!

Xem xong camera giám sát, thở hắt ra một hơi dài, phóng xe đến trường đại học của Thẩm An Ninh.

【Ối giời, nữ phụ ra tay dứt khoát ghê.】

【Dù Bé cưng cũng là lớn lên, th Bé cưng t.h.ả.m đến mức làm phục vụ, nữ phụ chắc c sẽ mủi lòng thôi.】

【Đừng mà, nếu nữ phụ mềm lòng đón Bé cưng về nhà, sau này làm chúng ta xem nam chính lật ngược tình thế sủng ngọt Bé cưng đây!】

một cước đạp tung cửa ký túc xá của Thẩm An Ninh.

Cô ta há miệng mãi kh nói được lời nào, ánh mắt lảng tránh kh .

- Mặt bị làm ? - hỏi.

Thẩm An Ninh quay mặt .

- Kh .

nheo mắt lại.

- Đừng để hỏi lần thứ hai.

Cô ta lí nhí nói.

- Đánh nhau, kh tg.

Bị ta bắt nạt mà kh đ.á.n.h trả, làm mất mặt. Nói dối một cách kh kỹ thuật, càng làm mất mặt hơn.

kh nói hai lời, đưa cô ta quay lại quán cà phê.

Thẩm Bảo Châu đang ở sau quầy bar, th thì tay run lên đ.á.n.h rơi cái ly.

Trong vòng ba giây, cô ta đỏ mắt, nước mắt tủi thân chảy dài.

- Chị ơi, chị đến thăm em à?

quay đầu lại, nói với Thẩm An Ninh đang cúi gằm mặt phía sau.

- Tát cô ta .

Thẩm An Ninh đột ngột ngẩng đầu lên, dường như kh hiểu đang nói gì. Cô ta đờ .

Thẩm Bảo Châu cũng đơ ra, vội vàng muốn chạy đến kéo , nhưng kh vượt qua được sự ngăn cản của vệ sĩ.

Cô ta mặc kệ mọi trong quán cà phê đang chằm chằm, hét toáng lên.

- Chị ơi! Em mới là em gái của chị mà, chị thể giúp một ngoài!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...