Tôi Vốn Dĩ Không Phải Người Lương Thiện
Chương 7:
[Đại tiểu thư này đỉnh thật sự!]
[Đại tiểu thư!] x99
[ (Thở hổn hển chạy tới) (Mắt sáng rực chằm chằm) (Cẩn thận đưa dây xích ch.ó ra)]
[Từ hôm nay trở , đứa nào còn nói Đại tiểu thư là nữ phụ, tao cãi nhau với nó!]
[Ôi trời ơi, mở mang tầm mắt! Nữ chính đang làm gì vậy? Điên à!]
Ra khỏi phòng họp, bố nói cảm giác như đã sinh ra một đối thủ kinh do.
- Chuyện đó chẳng do bố tự chuốc l .
cúi đầu xem tin n trợ lý gửi đến.
[Thẩm Bảo Châu đã động tay động chân vào xe của cô, hiện đang bị bảo vệ giữ lại, cô ta nói chỉ cần cô c.h.ế.t thì nhà họ Thẩm sẽ đón cô ta về.]
Quả thật là ên .
Nhưng nếu chỉ là động tay động chân, bị bắt cũng kh bị phạt bao lâu, kh nghiêm trọng bằng việc gây ra t.a.i n.ạ.n thật.
sang bố đang đứng bên cạnh.
Tổng giám đốc mới lên chức đương nhiên tiệc tùng.
- Chiếc xe bố mới mua gần đây con chưa lái bao giờ, đưa chìa khóa cho con. - đưa tay về phía .
- Thế xe của con thì ? - Ông hỏi.
- Bố thể lái. - đưa chìa khóa xe của cho .
Bố kh nhận, mà bắt đầu đ.á.n.h giá . biết đây là ánh mắt quen thuộc mà dùng để đ.á.n.h giá một .
- Thẩm Mộc Hy, con ểm yếu nào kh? - Ông hỏi.
cong môi.
- Bố biết con kh mà.
Thế là bố l chìa khóa xe của , đưa cho bên cạnh.
- Chị con kh muốn lái xe, con lái .
Thẩm An Ninh khó hiểu nhận l chìa khóa, ánh mắt đảo qua lại giữa và bố cô bé.
lạnh mặt l lại chìa khóa xe, giao cho trợ lý, bảo cô giao cả video giám sát và Thẩm Bảo Châu cho cảnh sát, làm theo quy trình bình thường.
- Cô l bằng lái xe từ bao giờ?
- Tr thủ lúc rảnh rỗi thì thi thôi, khó khăn gì đâu. - Thẩm An Ninh nói.
- Được. - vỗ vai cô bé.
- Thích lái xe đúng kh? Ngày mai sắp xếp lại vị trí tất cả xe trong gara ở nhà một lượt.
Nghe vậy, Thẩm An Ninh tỏ ra khó hiểu, kh phục nhưng lại kh dám phản bác.
Một biểu cảm khó coi. bật cười thành tiếng, bước về phía xe của bố .
Sau khi lên xe, Thẩm An Ninh bắt đầu dùng ngón tay giải bài tập trong kh khí.
Bố bị hai cô con gái đẩy ra ghế phụ lái.
Ông đột nhiên nói đầy ẩn ý.
- Thẩm Mộc Hy, bố chưa già đến mức đó.
Ý là thể tra ra chiếc xe vấn đề thì cũng thể tra ra.
gật đầu.
- Vậy thật là đáng tiếc.
Bố nhướng mày.
- Đáng tiếc ều gì?
- Mất cơ hội g.i.ế.c bố một lần.
Tài xế nghe xong run tay, xe bị chệch một chút.
- Nếu là bố, cô ta sẽ kh cơ hội ngồi tù đâu. - Ông nói.
kh thích so sánh bản thân với , nên nhắc nhở kịp thời.
- Con kh loại như bố.
Bố cười nhạt, kh phản bác.
[Nói thật, thích trạng thái tinh thần của nhà họ Thẩm này.]
[Đại tiểu thư này chơi được, bố là cô ra tay thật.]
[Cảm giác ấm áp biến thái này là vậy?]
Thẩm Bảo Châu bị kết án vì hành vi phá hoại má ph xe, trước khi bị giam giữ đã đề nghị muốn gặp .
Nhưng làm thể lãng phí thời gian gặp một đã phản bội , kh trí th minh và chẳng bất kỳ giá trị nào.
Ngày cô ta ra tù sau ba năm ngồi tù, đang ở sân bay tiễn Thẩm An Ninh ra nước ngoài, bầu trời đầy nắng ấm.
Cô bé đã thi đậu Học viện C nghệ Massachusetts (MIT), chuyên ngành Xử lý Ngôn ngữ Tự nhiên.
Thẩm An Ninh bây giờ đầy tự tin và kiêu hãnh, kh còn th bóng dáng của "chiếc bánh bẩn thỉu" ngày xưa nữa.
Huấn luyện cô bé thành ra thế này, cảm th thành tựu.
Trước khi , cô bé quay đầu hỏi .
- Nếu em khởi nghiệp, chị đầu tư cho em kh?
lập tức gạt bỏ chút cảm xúc hiếm hoi, đáp lại theo kiểu c việc.
- Chỉ cần bản kế hoạch kinh do đạt yêu cầu, đương nhiên chị sẽ đầu tư.
Năm năm sau, cô bé quả thật đã mang đến một bản kế hoạch chi tiết và dày dặn.
đọc kỹ từng trang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-von-di-khong-phai-nguoi-luong-thien/chuong-7.html.]
- Mức định giá này của em...
Cô bé ngẩng đầu cười.
- Vì em xứng đáng với mức giá đó, chị cứ nhắm mắt mà đầu tư .
đứa em gái thứ hai này xem.
Khóe môi nhếch lên vài ểm ảnh.
[Quý cô thứ hai tự tin lắc đầu đầy kiêu hãnh!]
[Tình chị em này thật sự yêu , nên nói ai còn nhớ ban đầu là định xem truyện ngọt sủng nữa kh?]
[Ngọt sủng gì nữa? Nam chính kh đợi được nữ chính ra tù đã kết hôn với khác .]
[Nữ chính vẫn cố chấp đuổi theo, bị nam chính dùng ba câu hai lời dụ lên giường, giờ thì t.h.a.i , đang làm kiếm tiền để phá t.h.a.i đây.]
[Hoắc An ngoại tình bị vợ phát hiện, nổi giận ly hôn, mất sự giúp đỡ nên hoàn toàn phá sản. Thể loại nam chính này thật sự kh thể yêu thích nổi.]
[Ngọt sủng thơm bằng truyện sảng văn?]
Chuyện Hoắc An phá sản biết, bởi vì đã cố ý chờ đến lúc thê t.h.ả.m nhất mới nộp bằng chứng trốn thuế của .
Giáng họa xuống kẻ gặp nạn thì cũng là một cú đ.á.n.h chí mạng. Dù cũng là một hay thù dai và lạnh lùng.
Ngay cả ngày c ty Thẩm An Ninh rung chu niêm yết, cô bé lên sân khấu phát biểu và nhận được vô số lời khen ngợi. Cả hội trường vỗ tay như sấm, chỉ ngồi yên với vẻ mặt kh cảm xúc.
Nhưng Hoa Thiếu Hiên cứ nhất định muốn chọc ghẹo .
- Vợ ơi, khóe mắt em đỏ kìa.
- Im miệng.
- Vâng, vợ.
Nhiều năm sau, gặp lại Thẩm Bảo Châu trong trung tâm thương mại.
Cô ta kh còn vẻ tươi tắn rạng rỡ, giữa đôi mày hiện rõ nỗi lo toan trần tục, dù kinh ngạc nhướng mày thì cũng kh làm phẳng được m nếp nhăn. Tóc cô ta xơ xác, quần áo rẻ tiền.
Sự nhiệt tình hão huyền đã đổi l cái nghèo khó thực sự.
Cô ta kh còn sự tự tin để yêu ghét rõ ràng, chỉ còn lại một linh hồn khốn khổ trú ngụ trong cơ thể tiều tụy.
Bốn mắt nhau, cô ta theo bản năng muốn chỉnh lại kiểu tóc, nhưng nhận ra búi tóc buộc tạm bợ chẳng gì để chỉnh sửa.
Cô ta gọi.
- Chị ơi.
gật đầu, sau đó sửa lại.
- Để tránh những rắc rối kh cần thiết, lần sau cứ gọi là cô Thẩm.
Mắt Thẩm Bảo Châu chợt đỏ hoe, nhưng cô ta cố gắng kìm nén nước mắt.
vẻ cuộc sống đã dạy cô ta rằng khóc lóc là vô ích.
- Em xin lỗi. - Cô ta nói khẽ.
kh rõ lời xin lỗi đó là dành cho , hay dành cho chính bản thân cô ta của ngày xưa.
Thẩm Bảo Châu nói với rằng cô ta đã l một thợ sửa xe, và đây là con trai của họ.
Đứa trẻ yên lặng ngước .
Dòng bình luận vốn im ắng b lâu cũng trở nên sôi nổi lại.
[Trời ơi, hóa ra vẫn còn cốt truyện tiếp theo!]
[Thế nên nói, đầu óc mê vì tình yêu quả thực kh nên .]
[Đây là năm xưa muốn sinh cả đội bóng đá ? Giờ mới biết nuôi con cực khổ thế nào à.]
bé nắm c.h.ặ.t t.a.y mẹ, hỏi.
- Cháu thích gì?
- Cháu thích vẽ.
- Thật sự thích à?
bé gật đầu mạnh, rụt rè liếc Thẩm Bảo Châu.
biết, với tình hình kinh tế hiện tại của họ, kh thể nâng đỡ giấc mơ học nghệ thuật của một đứa trẻ.
- Đây là trung tâm đào tạo mỹ thuật mà đầu tư, cứ cho cháu đến học, chi phí sẽ lo.
Thẩm Bảo Châu kinh ngạc nhận l d .
- Chị... Cô Thẩm?
nói với cô ta.
- Đừng hiểu lầm, nếu đứa trẻ này thiên phú, nó kh nên bị chôn vùi.
- Nhưng kh thể tài trợ mãi, nếu cháu năng khiếu bình thường, thì sự tài trợ của chỉ kéo dài đến khi cháu mười tám tuổi.
- Đây là lần cuối cùng làm ều gì đó cho cô.
[Đây là một chị tốt bụng, mềm mại thơm tho!]
[M kẻ trước đó nói Đại tiểu thư độc ác, cút ra đây chịu chửi!]
Qua cửa kính xe, th Thẩm Bảo Châu cúi xuống nói gì đó với con trai, đứa bé nhảy cẫng lên mừng rỡ, tay giơ cao tấm d đưa.
- Đại tiểu thư, cô thật sự muốn tài trợ cho đứa trẻ đó ? - Trợ lý hỏi.
- Đương nhiên .
Đã biết Thẩm Bảo Châu l một thợ sửa xe, bản thân cô ta từng ngồi tù, con trai cô ta kh hy vọng thi c chức.
Nhưng cô ta luôn khả năng bị cảm xúc tiêu cực phản pháo bất cứ lúc nào, thể giáo d.ụ.c khiến đứa trẻ nảy sinh những ý nghĩ kh nên . Cô ta mãi mãi là một quả b.o.m hẹn giờ.
Chi bằng để nó học vẽ dưới sự kiểm soát của . cứ thế chìm nghỉm giữa biển .
đã nói chưa nhỉ?
vốn dĩ chưa bao giờ là lương thiện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.