Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính
Chương 5: 5
kh thể để lộ sự tồn tại của hệ thống, lại càng kh thể giải thích vì trước đây lại đột ngột xuất hiện trong phòng tắm nhà ta, còn đ.á.n.h ngất ta nữa.
dứt khoát chối bay chối biến:
“Xin lỗi, nhầm kh?”
Tống Dư Hoài thu lại ý cười, chút vội vàng nói:
“Kh thể nhầm được, cô chẳng lẽ kh nhớ ?”
giật tay lại:
“ thật sự kh quen .”
Tống Dư Hoài còn muốn nói gì đó.
Phía sau truyền đến giọng của Cố Trần.
“Ninh Nhan.”
Ngay giây sau, đã bị Cố Trần kéo ra phía sau bảo vệ.
Cố Trần hỏi :
“ là ai? Hai quen nhau à?”
Kh đùa đâu, một câu của làm ngơ luôn.
ta à, Tống Dư Hoài. Kẻ đối đầu của , tình địch của .
kh biết ? Chuyện gì vậy?
Tống Dư Hoài thì lại nhận ra Cố Trần.
ta kh còn chấp nhất chuyện thân phận của nữa, mà rút ra một tấm d đưa cho Cố Trần, thái độ vô cùng khiêm tốn.
“Cố tổng, ngưỡng mộ đã lâu.”
càng ngơ thêm.
Tống Dư Hoài lại khách khí với Cố Trần đến vậy?
Chẳng bọn họ nên là kiểu “đối đầu như kim châm với lúa mì”, nhau kh thuận mắt ?
Hai các bị vậy?
Tống Dư Hoài mở miệng giải thích:
“Vừa vô ý đụng … cô Ninh.
Th hơi quen, chắc là nhận nhầm .”
“Chỉ là, ngài và cô Ninh…”
hoàn hồn, thay Cố Trần trả lời:
“ là bảo mẫu của .”
Biểu cảm bình tĩnh của Tống Dư Hoài xuất hiện một vết rạn, trong sự khó tin lại xen lẫn chút “may mà vậy”, nhưng nh đã bị che giấu.
Cố Trần và Tống Dư Hoài lại trao đổi vài câu, nhắc đến m từ như “dự án”, “hợp tác”.
Từ đầu đến cuối, kh nghe th họ nhắc đến bất kỳ th tin nào về nữ chính.
Đầu hơi ngứa… chắc sắp mọc não .
Kh biết từ lúc nào đã bị Cố Trần kéo về nhà.
Cố Trần tr tức giận:
“ cứ kh để mắt tới là cô lại muốn chạy?”
: hỏi chấm.
kể lại toàn bộ chuyện từ lúc thức dậy đến giờ.
“ kh chạy, chỉ muốn mua đồ ăn sáng, được nửa đường mới phát hiện kh tiền.”
“Xin đừng tùy tiện vu oan cho , được kh? đạo đức nghề nghiệp.”
Cố Trần đầy nghi ngờ.
“ thề ‘bốn’.”
Sau đó Cố Trần ném cho một tấm thẻ:
“Kh hạn mức, muốn tiêu thế nào thì tiêu.”
Mắt sáng rực.
“Vậy thể dùng tiền trong thẻ để bồi thường cái gương xe của kh?”
Cố Trần tức đến bật cười, nghiến răng nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/toi-xuyen-len-giuong-cua-nam-chinh/5.html.]
“Kh. Được.”
: “Ồ, được thôi.”
Sau khi kích động qua , mới kỹ lại bộ dạng của Cố Trần.
Đồ ngủ, quần ngủ, mái tóc dựng lên tùy ý còn đọng nước, làm ướt cả lớp vải mỏng qu cổ, xuống nữa…
che miệng ho khẽ hai tiếng:
“Cố… à, chủ, biết dép của đang mang ngược kh?”
Cô bảo mẫu tiền .
Còn nấu ăn làm gì nữa.
Bữa nào cũng đặt đủ loại món ngon trên app giao đồ ăn.
Cố Trần kh ý kiến gì, thậm chí còn ăn ngon lành.
Chỉ là một ều khiến kh hiểu…
Cố Trần làm cũng mang theo bảo mẫu.
kh muốn .
nhân viên nào muốn cả ngày bị đặt dưới mí mắt của sếp đâu?
Cố Trần liền đòi thu lại thẻ của .
kh nói hai lời…
Liền .
tưởng Cố Trần mang làm là để pha trà rót nước cho .
Nhưng kh .
ngồi trong văn phòng của suốt một buổi sáng, thêm cả buổi chiều, cũng kh th sai làm gì.
Trong lúc đó, thư ký còn mang vào cho m lần đồ ăn vặt.
Tr chẳng khác gì đến đây ăn chùa uống chùa.
Chán quá, cầm tạp chí bên cạnh lên lật xem.
Mới lật hai trang đã đặt xuống.
Vì lật sách tiếng, sợ làm phiền Cố Trần.
Kh việc gì làm, dứt khoát coi Cố Trần như một bức tượng, chăm chú ngắm .
Ngũ quan của Cố Trần, tách ra cái nào cũng hoàn hảo, ghép lại càng kh tìm ra khuyết ểm.
Nhưng thích nhất là đôi mắt của .
Chính xác hơn là đôi mắt năm năm trước khi chằm chằm.
Hàng mi dày và dài, trong mắt như dải ngân hà xoáy sâu, khiến ta kh thể rời mắt.
Còn bây giờ, trong mắt mang theo khí chất của kẻ ở trên cao, khi một sẽ tạo ra cảm giác áp bức vô hình.
lẽ ánh mắt của quá trực diện, Cố Trần đột nhiên ngẩng đầu lên.
gần như phản xạ ều kiện mà sang chỗ khác.
Vì thế kh th được khóe môi Cố Trần cong lên một nụ cười.
Gần đến giờ tan làm, thư ký gõ cửa bước vào.
“Cố tổng, một cô họ Tô muốn gặp ngài, cô đã đến nhiều lần , ngài xem?”
Cố Trần kh ngẩng đầu:
“Kh gặp.”
Thư ký kh nói thêm gì, quay rời .
Trong lòng nghi hoặc.
Cô Tô?
Chẳng lẽ là nữ chính Tô Nhược Tuyết?
“Vì kh gặp?”
hỏi thẳng nghi vấn trong lòng.
Cố Trần trả lời nh:
“Kh quen thì gặp làm gì?”
: cạn lời.
Logic này… hình như cũng kh gì sai.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.