Tôi Yêu Hoá Học
Chương 2:
quay ra, cố mỉm cười nhưng trong lòng kh được thoải mái cho lắm. Những thứ cơ bản như vậy đương nhiên là nắm rõ, cần gì thầy nhắc cơ chứ.
Cô Lan theo sau chúng , cười thành tiếng:
“Tuấn này, con đừng quá khắt khe với Bảo . Con bé cũng kh khác gì Hạ Vy cả.”
Tưởng rằng thầy mới xuất hiện sẽ đồng ý với cô Lan nhưng kh hề, thậm chí còn lập tức vạch rõ giới hạn với .
“Em làm thể giống như em gái con được.”
Cô Lan nghe vậy khẽ gật đầu:
“ . …”
Đúng lúc này, Hạ Vy bước vào nhà, trên tay là hai ly trà sữa cỡ lớn.
“Chị Bảo . Mua đúng loại chị thích này.”
định đưa tay cầm l ly trà sữa trước mặt thì nào đó đã nh hơn .
“Đúng lúc lắm. đang khát.”
Nói thầy uống cạn một hơi, để mặc con nhóc là thèm tới nhỏ dãi. Ly trà sữa đó là Hạ Vy mua tặng để kỷ niệm lần đầu tiên em được ểm bảy môn Hoá học. Ấy vậy mà thầy kia đã nẫng tay trên .
Th xị mặt, kia bật cười:
“Để lát nữa đền em ly khác.”
“Kh cần đâu ạ.” cố gắng che giấu tiếng lòng. Chẳng lẽ lúc này lại lao vào đòi ta đền bù ly trà sữa mà khó khăn lắm mới được.
Hạ Vy nháy mắt với trai :
“Full topping nha hai.”
vội xua tay:
“Kh cần đâu ạ. Em nói thật đ.”
Thầy Tuấn và Hạ Vy bỏ ngoài tai lời nói của . Hai bọn họ cắm mặt vào ện thoại để đặt trà sữa. chỉ còn biết tập trung vào món nem rán của . Kh biết thầy hắc ám ngấm ngầm ra đòn triệt hạ sau khi tốn m chục nghìn mua trà sữa hay kh.
…
Bữa cơm ngày hôm đó diễn ra trong kh khí vui vẻ, đầm ấm. Kh ngờ thầy Tuấn lại xuất sắc tới vậy. Quyết định về nước lần này của thầy khiến chút khó hiểu. Rõ ràng ều kiện làm việc ở nước ngoài tốt như vậy. Vì lý do gì mà thầy mạo hiểm khởi nghiệp tại quê nhà kia chứ.
kh nén nổi tò mò nên hỏi:
“Thầy… khi nào thầy dọn về sống cùng bố mẹ ạ?”
Thầy Tuấn nghe vậy liền cười lớn:
“Em mong được th hàng ngày à?”
vội vàng đặt bát đũa xuống:
“Kh… Em chỉ muốn biết thôi.”
Nói xong, quay sang cô Lan:
“Cô ơi, con nghĩ kĩ . Cô và thầy cho phép con chuyển vào ký túc xá được kh ạ?”
Cô Lan tủm tỉm cười:
“Con ở đây với chúng ta gì kh tốt chứ?”
Hạ Vy nói chen vào:
“ đó chị Bảo . Chị còn ôn luyện cho em cơ mà.”
Thầy Tuấn th ấp úng, kh nói nên lời liền mỉm cười:
“Là sợ ở cùng nhà với đúng kh? nói cho em biết về nước hơn hai tháng .”
ngạc nhiên, hai mắt mở to đối diện. Những hai tháng mà thầy kh ghé qua nhà lần nào ?
Như đọc được suy nghĩ của , thầy Tuấn tiếp lời:
“ ở chung cư gần trường chúng ta. Bố mẹ cũng tới đó nhiều lần . Sợ con nhóc ngốc nghếch là em đòi ra ngoài ở nên bố mẹ kh kể cho em thôi.”
Thầy Học khẽ gật đầu:
“Con trai gần ba mươi tuổi ế chỏng chơ nên vứt ra đường cũng chẳng ai hốt. Chúng ta kh lo về nó. Con thì khác. Bố mẹ con đã gửi gắm con cho chúng ta. Thực sự chúng ta kh yên tâm khi con sống bên ngoài.”
nghe vậy chỉ biết lí nhí nói lời cảm ơn với thầy cô mà thôi. biết cả cô Lan và thầy Học để yêu quý nhưng như vậy kh biết đắc tội với th niên ế kia hay kh.
Lúc này, đột nhiên Hạ Vy cười khúc khích.
“Con nghĩ thiên tài Hoá học của bố mẹ kh còn ế lâu đâu. Dạo gần đây cũng biết rung rinh trước phái đẹp đ.”
Thầy Tuấn nghe vậy liền trừng mắt:
“Em kh mở miệng chẳng ai nói em câm đâu.”
Hạ Vy bĩu môi:
“Em biết .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đột nhiên, miếng nem ròn rụm từ đĩa “bay” thẳng vào bát khiến giật .
Thầy Tuấn g giọng:
“Ăn nhiều một chút. Bố mẹ chắc c kh muốn mang tiếng xấu với hai bác bên đ đâu.”
còn đang ngơ ngác thì Hạ Vy giải thích:
“Ý của em là chị hơi gầy. Chị cần ăn nhiều để da thịt hơn.”
Ồ. Giờ mới biết kiểu nói tiếng Việt mà vẫn cần phiên dịch. khẽ gật đầu:
“Cảm ơn thầy.”
Cô Lan hết lại thầy Tuấn:
“À… mà ở đây kh trường học. Bảo cứ gọi Tuấn là thôi. Tuy rằng nó hơi lớn tuổi nhưng cũng chưa tới mức được xếp vào hàng chú nhỉ.”
Dứt lời, cô Lan huých nhẹ cánh tay vào thầy Học:
“Đúng kh lão?”
Thầy Học nhấp một chút bia trong cốc mỉm cười.
“Đúng vậy. Bảo quen gọi chúng ta là thầy cô nên cũng khó sửa. Cứ thay đổi từ cách xưng hô với thằng Tuấn trước.”
kh hiểu hết ý trong lời nói của thầy nhưng vẫn vâng vâng dạ dạ cho phép.
nào đó th vậy liền nhoẻn miệng cười.
“Tuy là một nhà nhưng sẽ kh nể mặt bố mẹ mà nương tay với em đâu. Học giờ của cần tập trung một chút. Đừng ngáp ngắn ngáp dài nằm bò ra bàn.”
cúi gằm mặt, nhỏ giọng nói:
“Em xin lỗi ạ. Tại tối qua em xem phim.”
Hạ Vy và cô Lan nghe vậy hai mắt lập tức sáng lên:
“Tập 25 đã lên sóng ?”
khẽ lắc đầu:
“Chưa phụ đề đâu ạ. Chắc đêm nay mới .”
Nghe vậy Hạ Vy lớn tiếng đề nghị:
“Vậy tối nay qua phòng bọn con xem mẹ.”
Cô Lan hào hứng:
“Mẹ mua cả bắp rang bơ đ.”
Thầy Tuấn nghe vậy liền đen mặt:
“Em kh cần ngủ à? Bài vở mà làm kh xong thì đừng mà vác mặt tới lớp.”
tủm tỉm cười, chỉ lên trên lầu:
“Bài thầy ra em làm xong từ chiều . Hơn nữa ngày mai là chủ nhật.”
Hạ Vy nghe vậy liền lè lưỡi, chọc tức trai.
“ đừng tưởng chỉ một thể đạt thành tích khủng môn Hoá. Chị Bảo kh kém đâu.”
nào đó nghe vậy, lạnh lùng nói:
“ dám cá cược một ván kh?”
Hạ Vy cao giọng:
“Cá gì chứ?”
“Nếu như chị Bảo của em đạt được ểm tuyệt đối môn dạy, sẽ đưa cả hai Sa Pa chơi. Còn nếu ểm thấp hơn thì hai các em sẽ tới căn hộ của lau dọn hàng ngày trong vòng một tháng.”
vội xua tay:
“A… em kh tham gia đâu. Em kh cần Sa Pa.”
Hạ Vy tóm l cổ tay :
“Chị nói dối vậy mà được à. Em th chị xem lịch trình từ Hà Nội lên Sa Pa bằng tàu hoả . Chị cứ tham gia . Em tin chị kh thua đâu.”
còn chưa biết nói thì thầy Học động viên:
“Môn của Quốc Tuấn từ trước tới giờ khoảng chục sinh viên đạt ểm tuyệt đối. Theo đánh giá của ta thì con đủ sức đ Bảo .”
Thầy Tuấn cười thành tiếng
“Xem ra cái gì mà trăm năm mới xuất hiện một lần, thí sinh đạt ểm tuyệt đối kì thi học sinh giỏi cấp thành phố là tâng bốc .”
nghe vậy, kh hiểu m.á.u nóng sôi trào.
“Được. Cá thì cá. Cùng lắm thì em và Hạ Vy lau nhà cho thầy một tháng chứ gì?”
Thầy Tuấn đưa tay về phía , móc nghéo:
“Thành giao.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.