Tôi Yêu Hoá Học
Chương 8:
Vậy mà và ta cũng “bồi dưỡng tình cảm” được hơn một tháng trước khi đóng gói đồ đạc để về quê ăn tết cùng bà ngoại. Năm nay bố mẹ kh về, bà nội thì đã mất nên về quê đón tết bên nhà bà ngoại.
đang tập gói bánh chưng thì tiếng gọi vọng vào từ cổng. vội chạy ra vì giọng này giống hệt gia sư của .
Th , ta nhăn nhăn nhở nhở:
“Bố mẹ và Hạ Vy du lịch . Nghĩ nghĩ lại về đây đón tết cùng em là nhất.”
đứng hình mất m giây. này khùng hay mà nói vậy. Ông bà khi còn chưa biết tên Quốc Tuấn chứ đừng nói là ở đây mà ăn tết.
Ấy vậy mà suýt ngã ngửa khi bà ngoại lật đật chạy ra:
“Vào đây. Vào đây. Đi đường xa mệt kh cháu?”
kia đột nhiên thu lại dáng vẻ “lưu m” thường th khi ở bên cạnh , thay vào đó là nét mặt của “con ngoan trò giỏi”.
“Dạ kh mệt đâu bà.”
Nói , Quốc Tuấn cầm túi quà đỏ chót cùng cành đào ra khỏi ô tô.
“Cháu quà biếu bà ạ.”
Bà vui vẻ quay sang cháu gái:
“Còn đứng đực ra đó làm gì. Mau cầm đồ cho .”
Ơ. đang yên đang lành ta lại thành thượng khách ở nhà vậy nhỉ. Kh để tò mò lâu, bà và đã kể một câu chuyện từ ngày xửa ngày xưa.
Bà ngoại của và bà ngoại của Quốc Tuấn là bạn thân với nhau từ nhỏ. Chỉ ều do chiến tr mà mỗi theo gia đình sơ tán một nơi. Mãi sau này hai bà gặp lại nhau, còn hứa kết làm th gia. Tuy nhiên, cả hai bà cùng “sính ngoại”, đương nhiên là mẹ và cô Lan lại là bạn thân như hai bà thời xưa. Vậy là mối giao tình này được truyền đến đời chúng .
Cô Lan lập gia đình trước và sinh được Tuấn. Còn mẹ và bố tuy tình cảm từ lâu nhưng do c tác xa nhà, mỗi đóng quân một nơi nên mãi mới đứa con gái là .
Chính vì ều này mà được hai bên gia đình chăm sóc nhiệt tình. Chưa kể cho các bạn nghe nhỉ, hồi bé hơi bị tròn đó nha. Vẫn còn m bức ảnh ở nhà bà đó. Sau này lớn lên, học hành vất vả nên tự nhiên thành cò hương dù bản thân cũng muốn da thịt một chút.
Đang ngồi hóng chuyện tới mức kh ngậm miệng lại được thì giật nhận ra nói vậy thì và ta hôn ước từ trước ?
Thời buổi nào mà còn những thứ như vậy chứ? ta kh kiếm được ai nên tạm ưng con bé cận lòi là hay kh?
Lúc này, ngoại lên tiếng khiến giật :
“Bảo với Quốc Tuấn tối nay tr nồi bánh chưng nhé. Ông bà tuổi , kh thức được.”
chỉ gói bánh kh đẹp chứ việc tr nồi bánh chưng đã thành th lệ. Thường thì và sẽ thức tr bánh trong lúc bà vào nghỉ ngơi.
Dưới ánh lửa bập bùng, Quốc Tuấn nói:
“Lạnh như vậy em vào nhà nghỉ . kh sợ lạnh nên sẽ ở đây làm thay em.”
vội xua tay:
“Em làm cùng cho vui. Để ở một tội nghiệp.”
bên cạnh bật cười:
“Từ lúc em biết chúng ta được hứa hôn vẻ tình cảm giữa chúng ta tăng lên m bậc đ nhỉ.”
Từ lần “tai nạn” trong phòng học tới giờ, chúng kh làm ra hành động gì bất thường. Chỉ ều cũng dần quen với sự xuất hiện của Quốc Tuấn ở bên cạnh .
quyết định đổi chủ đề:
“ ở nước ngoài lâu như vậy th nhớ nhà kh?”
Nói xong th thực sự là đứa vô tri. Rõ ràng bố mẹ mới hơn một năm mà thi thoảng vẫn khóc thầm vì nhớ họ trong khi kế bên xa gia đình lâu tới vậy. Nói là kh nhớ thì chỉ là nói dối mà thôi.
“Em… em xin lỗi. Em hỏi câu này vô nghĩa quá.”
Quốc Tuấn mỉm cười:
“ những đoạn đường chúng ta tự một .”
Nói , quay sang :
“Vậy còn em, để thành tích như vậy chắc c cũng kh dễ dàng gì đúng kh?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
khẽ gật đầu. Đa phần mọi chỉ tán dương khi đạt được thành tích khủng trong học tập nhưng họ kh biết để được nó đã nỗ lực nhiều.
Quốc Tuấn hỏi :
“ bao giờ em th hối hận kh?”
lắc đầu:
“Em thực sự yêu Hoá học. Muốn đem nó ứng dụng vào đời sống chứ kh những kiến thức khô khan.”
bên cạnh tủm tỉm cười:
“Vậy còn Hoá nhà Học thì ? Em thực sự suy nghĩ về những lời nói kh?”
đỏ mặt, ngượng ngùng. ta hơn hẳn những gì thể tưởng tượng được. Quốc Tuấn quá xuất sắc, một đứa ham flex như đứng trước này thực sự kh nói nên lời.
Theo như Hạ Vy nói thì ta quan tâm tới từ khi còn ở bên Mỹ. Nhưng rõ ràng đã biết về hôn ước giữa hai gia đình còn thì kh. Liệu rằng đó chỉ là làm theo lời lớn?
Tính thẳng t, kh muốn vòng vo nên hỏi:
“Em muốn biết một chuyện…”
Chẳng ngờ chưa nói hết câu ta đã vươn tay nhéo vào má một cái:
“Em cho rằng vì được bố mẹ mai mối nên mới quan tâm em đúng kh?”
Túi cúi gằm mặt, khẽ nói một tiếng:
“Vâng.”
“Em nhỏ hơn quá nhiều. Bố mẹ đương nhiên muốn em học hành xong xuôi mới nói cho em và biết chuyện. Chỉ là trong thời gian đó, lại vô tình cảm mến ta. Còn gì thú vị hơn khi tình cảm với cô dâu tương lai của nhỉ.”
tức giận tới đỏ mặt:
“Ai… ai thèm làm cô dâu của chứ?”
Quốc Tuấn mỉm cười, nhẹ nhàng ôm l :
“Này Bảo … em sắp hai mươi tuổi nhưng thì gần ba mươi đ. Em còn kh nghĩ nh một chút là con của chúng ta sẽ còi cọc chứ kh béo mầm như ai đó hồi nhỏ đâu.”
Nói xong, tiếp lời:
“Quãng thời gian trước kia đã một . Hiện tại, thực sự mong bạn đồng hành là em.”
khẽ gật đầu:
“Em sẽ làm trợ lý của .”
Chẳng thể ngờ vừa nói hết câu ta đã cười lên thành tiếng:
“Con bé ngốc này. Ai nói cần trợ lý? Ý là muốn em làm vợ .”
còn ngây ngốc chưa biết nói thì ta đã đặt lên môi một nụ hôn nồng nàn, say đắm. ta còn nói linh cảm của kh sai, càng ở gần tình cảm trong càng lớn dần lên. chỉ biết vùi mặt vào lồng n.g.ự.c rắn chắc của để kh đối diện với ta lúc này. Chỉ ều Quốc Tuấn nâng cằm lên, khiến cho thẳng vào :
“Còn kh nói đồng ý là hôn em nữa đó.”
lẽ bị ta hôn tới mụ mị đầu óc nên lập tức gật đầu.
Quốc Tuấn tủm tỉm cười, rút ra một chiếc hộp bằng nhung màu x thẫm từ trong túi áo khoác. ngạc nhiên tới nỗi kh thốt nên lời khi ta đeo chiếc nhẫn bằng bạch kim lên ngón tay áp út của .
“Hơi sớm một chút nhưng thực lòng mong em kh tháo nó ra. Đây là bùa hộ mệnh giúp em tránh khỏi m tay sát gái của khoa Toán hay m cùng lớp của em.”
Nói xong, tiếp lời:
“Đừng tưởng m thằng nhóc đó tỏ tình kh biết. Tai mắt của ở khắp nơi đ.”
khúc khích cười:
“ ghen ạ?”
Quốc Tuấn lạnh lùng nói:
“Nếu em muốn ăn sô-cô-la thì nói mua cho. Cấm nhận hàng từ khác rõ chưa?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.