Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tổng Giám Đốc Hoắc Đừng Ngược Đãi Nữa, Cô Phó Đã Đi Xem Mắt Rồi!

Chương 292: Lừa gạt những cô gái ngây thơ

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tần Hằng ở lầu thấy xe Phó Yên, đợi khỏi văn phòng, Phó Yên vẫn còn ở đó.

đồng hồ, hơn một tiếng rưỡi , vẫn còn ở đó?

Chẳng lẽ chuyện gì ?

Nếu Phó Yên xảy chuyện ngay mắt , Hoắc Minh Chinh mà thì chắc chắn sẽ lột da , hơn nữa, và Phó Yên khá quen, tuy bạn bè, cũng thể khoanh tay .

nghĩ đến việc Phó Yên thể gặp chuyện, Tần Hằng dám chần chừ chút nào, vội vàng xuống lầu, bước khỏi đại sảnh, thấy Phó Yên đẩy cửa xe chạy ngoài.

Cả như một con nhím dựng gai, cảnh giác.

chặn một chiếc taxi mất.

đó thấy Hoắc Minh Chinh ghế lái Phó Yên, lái xe đuổi theo.

"A Chinh!"

Tần Hằng gọi , kịp nữa .

Bãi đậu xe đêm khuya vắng lặng, Tần Hằng tại chỗ, lắc đầu thở dài một .

Một tiếng giày cao gót vang lên gần đó.

, Quý Tình một tay xách túi, một tay cầm áo khoác, chiếc váy len dài ôm sát cơ thể làm nổi bật vóc dáng quyến rũ .

Tần Hằng nhớ khi cô học cấp ba, vóc dáng .

Lúc đó, các nam sinh trong lớp đặc biệt mong chờ tiết bơi lội hàng tuần, tuổi dậy thì hormone tăng trưởng mạnh mẽ, sự mong đợi đối với khác giới, háo hức thử ngại ngùng dám thể hiện, kiềm chế thể kìm nén.

Luôn những ngọn lửa nhỏ cháy bừng bừng mặt, chỗ để giải tỏa.

Bình thường đều mặc đồng phục rộng rãi, thật ngờ vóc dáng Quý Tình nổi bật đến giữa một nhóm nữ sinh còn non nớt, thậm chí vài nam sinh còn dám .

Rõ ràng chỉ bộ đồ bơi bình thường và kín đáo nhất, mặc nó toát lên vẻ thuần khiết và gợi cảm hơn cả bikini.

Tần Hằng thừa nhận, lúc đó, cũng thêm vài .

Thật sự , tuổi trẻ.

"Tần viện trưởng ngày nào cũng thở dài, cẩn thận mà nếp nhăn đấy."

Quý Tình đến mặt , như .

Tần Hằng đút hai tay túi quần, trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh cô mặc đồ bơi hồi cấp ba, lạ những chuyện đây mấy khi nhớ , gần đây cứ như những thước phim điện ảnh liên tục chiếu trong đầu .

"Tốc độ lão hóa nam giới chậm hơn nữ giới, chúng cùng tuổi, cô còn nếp nhăn, lo lắng gì chứ."

" đến giờ vẫn độc lý do đấy." Quý Tình đáp bằng một nụ lạnh.

lúc , hai cô y tá nhỏ ngang qua phía bãi đậu xe, khi ngang qua Tần Hằng, họ ngượng ngùng gọi một tiếng viện trưởng, đó đỏ mặt chạy .

Tần Hằng nhướng mày Quý Tình.

Vẻ mặt đó như , vẫn còn giá trị.

Quý Tình khịt mũi một tiếng, " cũng chỉ thể lừa gạt những cô gái ngây thơ đó thôi."

Tần Hằng nhớ buổi tối trợ lý "tiểu cún con" Quý Tình đưa cô đến bệnh viện.

"Cũng thôi, cô cũng mấy 'tiểu cún con' chào đón mà."

Hai bên đang châm chọc , bố Quý Tình cũng từ thang máy .

"Chú, dì."

Tần Hằng chào một tiếng.

Quý Tình vẻ lịch sự nhã nhặn trong một giây, cảm thấy tên vạn năm đổi, ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo.

Những quen Tần Hằng đều nhất trí cho rằng lịch thiệp và lễ độ, chỉ , bản chất đàn ông như .

Quý mỉm tới, : "Vài ngày nữa Quý Lâm xuất viện, con đến nhà ăn cơm nhé."

", cảm ơn dì."

", thời gian ."

Hai giọng đồng thời vang lên.

Quý Tần Hằng Quý Tình, bà trách móc lườm con gái , "Con đừng nữa, thấy Tần Hằng đồng ý ?"

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tong-giam-doc-hoac-dung-nguoc-dai-nua-co-pho-da-di-xem-mat-roi/chuong-292-lua-gat-nhung-co-gai-ngay-tho.html.]

" chỉ khách sáo thôi, đừng coi thật."

Tuy Quý Tình câu với , ý, giống như đang nhắc nhở Tần Hằng, cũng chỉ khách sáo thôi.

"Con bé !" Quý "ê" một tiếng, vỗ cánh tay Quý Tình, sang với Tần Hằng, "Đừng bậy, con nhất định đến, dì sẽ tự tay nấu ăn."

Tần Hằng mỉm , liếc khuôn mặt Quý Tình, " dì, cháu cũng khách sáo , lúc đó cháu nhất định sẽ đến."

Quý Tình kéo cửa xe, để bố lên xe.

Quý kéo cô , "Dạo con ngủ ngon , ngủ đủ giấc mà công việc bận rộn, để bố con lái ."

" , bố đau lưng, lái xe thoải mái, con mệt."

Tần Hằng khi ở lầu cởi áo blouse trắng, thấy cuộc đối thoại hai , bước tới, " lái xe đưa về nhé."

" làm phiền ." Quý Tình liếc , đẩy bố xe.

Tần Hằng thẳng thừng kéo cửa ghế lái, " phiền , lúc cũng về nhà."

" thôi, thì làm phiền Tần Hằng." Quý hạ cửa kính xe, "Tài xế ở nhà xin nghỉ về quê một chuyến, chúng taxi đến đây, định nhờ trợ lý Tình Tình đưa về, bây giờ muộn thế , cũng tiện gọi đến."

Tần Hằng lên xe, " dì."

thắt dây an , liếc Quý Tình bên ngoài xe, " thôi, tổng giám đốc Quý."

Quý Tình nhướng mày, kéo cửa xe , một mùi hương thoang thoảng bay , Tần Hằng khàn giọng nhắc nhở cô , "Dây an ."

Xe chạy khỏi bãi đậu xe, Quý chuyện với Tần Hằng một cách ngắt quãng.

"Tần Hằng, con bạn gái ?"

Tần Hằng xoay vô lăng, " ạ."

"Con trai, sự nghiệp thành công, dì còn tưởng con kết hôn , hỏi Tình Tình mới con kết hôn, ngờ vẫn còn độc ."

Tần Hằng nghiêm túc : " lẽ do miệng cháu độc, nên phận độc ."

Quý Tình khịt mũi một tiếng, vẫn còn nhớ thù.

Quý : "Làm gì ai phận độc , yêu cầu quá cao ?"

"Cháu yêu cầu gì cả, chỉ cần cháu thích ."

Quý chợt hiểu , "Yêu cầu cao cao, thấp thấp, duyên phận thứ khó cưỡng cầu nhất, nhớ năm xưa khi con kèm học cho Tình Tình nhà dì, dì còn tưởng con..."

", thôi ạ." Quý Tình kịp thời ngắt lời .

Làm gì.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Những lời ở nhà thì , mặt Tần Hằng...

Thôi , cô mất mặt .

Tần Hằng liếc Quý Tình, ánh mắt lướt qua hộp t.h.u.ố.c dày giá để đồ.

khẽ cau mày, vì bố Quý ở đó nên hỏi nhiều, tránh để lớn lo lắng.

Xe dừng cổng biệt thự nhà họ Quý.

Bố Quý nhà .

Quý Tình và Tần Hằng lượt xuống xe.

Quý Tình tưởng chuyện xe qua , ngờ Tần Hằng vẫn còn nhớ.

mở miệng hỏi: "Dì định ?"

"Dì duyên phận thứ khó cưỡng cầu nhất, năm xưa kèm học cho , dì tưởng thể trở thành con nuôi ." Quý Tình nghiêm túc bậy.

Tần Hằng như , "Thật ."

với Quý Tình: "Đưa tay ."

"Làm gì?"

"Cô đưa tay ."

Quý Tình miễn cưỡng đưa tay , nghi ngờ : " kẹo mút chứ?"

Tần Hằng đặt chìa khóa xe lòng bàn tay trắng nõn , "Trả chìa khóa xe cho cô, về đây. Nhớ ăn uống đầy đủ nhé, tổng giám đốc Quý."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...