Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tổng Giám Đốc Hoắc Đừng Ngược Đãi Nữa, Cô Phó Đã Đi Xem Mắt Rồi!

Chương 43: Giới hạn không thể chạm tới trong lòng cô

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Phó Yên đến cửa phòng bệnh, thấy Thẩm Duy lóc : "Ông ơi, trách Tiểu Yên , cháu , nên nhiều lời, cháu chừng mực."

Hoắc Minh Chinh nghiêng đầu Phó Yên đang ủ rũ từ lúc lên xe, cô cúi gằm mặt, như thể sắp ngã quỵ bất cứ lúc nào.

nhíu mày, đôi môi mỏng khẽ động, tiếng ông nội Hoắc giận dữ truyền .

"Đó cũng lý do để đ.á.n.h cháu!"

Tiếng gậy chống chạm đất "đùng" một tiếng, Hoắc Minh Chinh đẩy cửa phòng bệnh.

Ông nội Hoắc liếc phụ nữ phía , khẽ hừ một tiếng, giọng điệu nghiêm nghị: "Tiểu Phó, chuyện ?"

Nửa khuôn mặt Thẩm Duy sưng đỏ hơn cả buổi sáng, Phó Yên lắm mưu nhiều kế, ngờ cô tàn nhẫn với bản đến , sưng đỏ như thế chắc chắn dùng hết sức lực .

THẬP LÝ ĐÀO HOA

diễn kịch đến nghiện .

Lưng cô toát mồ hôi lạnh từng đợt, cô khẽ : " gì để ."

còn sức để tranh cãi với họ, bây giờ chỉ tìm bác sĩ kê t.h.u.ố.c cảm hoặc tiêm một mũi, thế nào cũng , miễn đừng để cô khó chịu như .

lời lọt tai ông nội Hoắc, cô trở thành cố chấp.

"Hỗn xược! Cô chị dâu tương lai cháu, nữ chủ nhân nhà họ Hoắc, chút quy củ nào."

"Ông ơi, ông đừng trách Tiểu Yên..." Thẩm Duy lộ vẻ lo lắng, khuyên nhủ ông.

Ông nội Hoắc chống gậy, "Từ nhỏ đến lớn nhà họ Hoắc từng ràng buộc cháu điều gì, nên mới khiến cháu hình thành cái tính cách ngông cuồng, coi ai gì như ."

Lời gần như trực tiếp Phó Yên gia giáo.

Mắt cô nóng ran, mũi cũng nóng, thở nóng bỏng, "Khi chú Hoắc còn sống cũng từng dạy cháu kiểu một đằng làm một nẻo, ông hỏi cô xem, rốt cuộc cháu vì đ.á.n.h cô !"

"Tiểu Yên..." Thẩm Duy mắt ướt át, "Xin , cháu sẽ can thiệp chuyện riêng cô nữa."

Trong mắt Phó Yên lóe lên một tia giận dữ.

"Phó Yên!" Ông nội Hoắc gõ gậy một cái, giận dữ , "Ngay mặt mà cô còn dám kiêu ngạo như , cô còn coi ông nội , xin Tiểu Duy !"

"Ông ơi..."

Ông nội Hoắc an ủi Thẩm Duy, "Cháu cần nữa, từ nhỏ đến lớn từng quản nó, nhân tiện hôm nay quản nó một chút, nó từ nơi nhỏ bé đến, mất cha, từ nhỏ học hành t.ử tế!"

"Ông dựa về cha !" Phó Yên chớp chớp đôi mắt mệt mỏi nóng ran, mặc kệ ông nội Hoắc bóng gió thế nào, cô vẫn thờ ơ.

Giới hạn thể chạm tới trong lòng cô, chính cha cô.

"Phó Yên!" Hoắc Minh Chinh kéo cánh tay cô, quát lên, "Cô chuyện với ông nội như thế nào!"

Phó Yên dùng sức hất tay , mắt đỏ hoe, " cần quản!"

Từ khi phòng bệnh Hoắc Minh Chinh một lời nào, cũng thôi, sẽ bắt cô xin Thẩm Duy.

" xin xong thể ?" Cô , ánh mắt bướng bỉnh và ẩm ướt, như một lưỡi d.a.o sắc bén ngấm sương tuyết.

Ánh mắt Hoắc Minh Chinh sâu thẳm, như mặt biển tĩnh lặng đen tối khi sóng thần ập đến.

Phó Yên lùi một bước, lạnh lướt qua mặt Thẩm Duy, "Xin ."

xong, cô đẩy Hoắc Minh Chinh , sải bước khỏi phòng bệnh.

Ánh mắt ông nội Hoắc đầy uy hiếp, vệ sĩ lập tức bắt Phó Yên .

"Tào Nguyên!"

Hoắc Minh Chinh lệnh một tiếng, Tào Nguyên chặn vệ sĩ .

Sức mạnh Tào Nguyên hơn hẳn Tào Phương, ai trong vệ sĩ nhà họ Hoắc đối thủ .

"A Chinh!" Ông nội Hoắc trầm giọng.

Hoắc Minh Chinh thu ánh mắt, vẻ mặt khó đoán, "Ông ơi, làm ầm ĩ ở bệnh viện , chuyện nhỏ , cần gì ."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tong-giam-doc-hoac-dung-nguoc-dai-nua-co-pho-da-di-xem-mat-roi/chuong-43-gioi-han-khong-the-cham-toi-trong-long-co.html.]

...

Phó Yên quá nhanh, tim đập theo kịp, thiếu m.á.u não, mắt tối sầm , suýt nữa thì ngã xuống đất.

Một bàn tay rộng lớn và mạnh mẽ nắm lấy cánh tay cô, giọng trầm ấm: "Cẩn thận."

Phó Yên mơ màng tưởng Hoắc Minh Chinh, mắt tối sầm, đầu đau như nổ tung, tầm dần dần tập trung , mới nhận mặt.

"Tổng giám đốc Phó?"

Phó Hàn Lâm buông cô , ánh mắt lướt qua khuôn mặt còn vương nước mắt cô, vạch trần, nghiêng bấm thang máy, " cần giúp gì ?"

Phó Yên ngượng ngùng thôi, lau nước mắt, theo thang máy, " ."

"Tổng giám đốc Phó khỏe ?"

Phó Hàn Lâm giải thích: " nhà bệnh."

Phó Yên gật đầu, dựa vách thang máy, cảm giác lạnh lẽo khiến cô tạm thời cảm thấy dễ chịu hơn một chút, mắt cô cứ tối sầm từng đợt, cô gần như vững nữa.

Thang máy đến, cô khó khăn mở mắt, kết quả Phó Hàn Lâm xách cánh tay cô đưa cô ngoài, "Sốt ?"

Phó Yên thể gắng gượng nữa, khẽ "ừ" một tiếng.

Phó Hàn Lâm cô một cái, gì, hỏi y tá xong thì đưa cô tìm bác sĩ.

Cô sốt quá cao, 39.3 độ, y tá lập tức lấy t.h.u.ố.c hạ sốt cho cô uống, đó lấy một ống m.á.u để xét nghiệm công thức máu, kết quả nhanh chóng , nhiễm khuẩn.

Trong quá trình bác sĩ kê đơn thuốc, cơn sốt hạ xuống một chút, mồ hôi nhễ nhại.

Đột nhiên mặt cô đưa tới một chiếc khăn tay.

Thoang thoảng hương hoa mộc lan.

Phó Yên nghi ngờ sang, chiếc khăn tay Phó Hàn Lâm đưa tới.

"Cảm ơn Tổng giám đốc Phó."

Khăn tay vật riêng tư như , Phó Yên dám nhận, liếc mắt một cái, bàn làm việc bác sĩ một gói khăn giấy, cô rút hai tờ lau mồ hôi.

mặt Phó Hàn Lâm chút dị sắc nào, bỏ khăn tay trở túi.

Bệnh viện tư nhân phục vụ chu đáo, y tá lấy t.h.u.ố.c về, dặn dò Phó Yên cách uống.

khỏi bệnh viện, Phó Hàn Lâm liếc cô, khi hạ sốt và rửa sạch bằng mồ hôi, khuôn mặt cô trông tái nhợt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng gần như trong suốt, yếu ớt.

lấy chìa khóa xe , " lái xe đến ?"

Phó Yên lắc đầu, tự gọi taxi , Phó Hàn Lâm bước xuống bậc thang , " xe ."

Khi chuyện rõ ràng mang theo giọng điệu thương lượng với khác, một cách khó hiểu khiến cảm thấy thể phản bác, thậm chí thể từ chối.

ở vị trí cao đều như ?

Hoắc Minh Chinh , cũng .

Nghĩ đến Hoắc Minh Chinh, trong lòng cô lập tức dâng lên một nỗi chua xót, cô nhíu mày, đầu lưỡi chạm vòm miệng, mới cố gắng kìm nén nỗi chua xót xuống.

Cô từng bước theo Phó Hàn Lâm, Phó Hàn Lâm vòng qua đầu xe mở cửa ghế lái, cô bên xe nhất thời làm .

Bên ngoài đồn đại Phó Hàn Lâm thể thích đàn ông, cô chắc hiện tại đối tượng hẹn hò .

Nếu bạn gái hoặc như lời đồn đại bên ngoài, ... bạn trai thì cô ghế phụ thích hợp.

ghế , cô nhớ lúc Hoắc Minh Chinh cô coi tài xế, thất lễ.

Nghĩ đến Hoắc Minh Chinh, tim cô nhói lên, mắt đỏ hoe.

Cảnh lọt mắt Phó Hàn Lâm, tưởng cô khó chịu, mở miệng : "Lên xe , độc ."

Xe còn đến chân núi Phó Yên ngủ .

Thực ngủ xe lạ, đặc biệt cô và Phó Hàn Lâm quen, chỉ chuyện vài , uống thuốc, dễ buồn ngủ, vốn định cố gắng về đến nhà, thể chịu đựng .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...