Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tổng Giám Đốc Hoắc Đừng Ngược Đãi Nữa, Cô Phó Đã Đi Xem Mắt Rồi!

Chương 495: Cứ nhắm mắt lại là được

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tim Phó Yên ngừng run rẩy, Hoắc Minh Chinh đến ?

phát hiện bí mật Hoắc Uyên Thời ?

Cô vội vàng dậy, tay Hoắc Uyên Thời siết chặt eo cô, ghì cô lòng, " ?"

" cả đừng như , em sợ." Phó Yên giả vờ tỏ yếu đuối.

thể thấy Hoắc Uyên Thời bây giờ chút khác so với lúc nãy, cô đoán, mắc bệnh tâm thần phân liệt vẫn luôn , mượn tên A Cát để đến bệnh viện tâm thần đó điều trị.

Thì che giấu đến , đến mức thể thao túng thế giới tinh thần.

Hoắc Uyên Thời dịu dàng vuốt ve mái tóc dài cô, giọng cũng đổi, khàn khàn trầm thấp, "Đừng sợ, cả sẽ làm hại em, Yên Yên, sẽ làm hại em."

" thả em ?" Cô dùng hết sức nâng tay nắm lấy cổ tay , cố gắng thuyết phục , " cả, luôn thương Yên Yên nhất mà, cái gì cũng đồng ý với em ?"

"Đương nhiên thương Yên Yên nhất." cong môi, đôi mắt đen tối như vực sâu dần dịu vài phần, như thể vẫn ngày xưa thanh phong lãng nguyệt, "Bởi vì em ."

THẬP LÝ ĐÀO HOA

đột nhiên lật tay nắm c.h.ặ.t t.a.y Phó Yên, ngón tay thon dài dễ dàng bao trọn tay cô.

Giống như hàn chặt tay cô, Phó Yên thể giãy giụa thoát .

Sự giả vờ lúc nãy trong khoảnh khắc sụp đổ, " đừng cố chấp nữa, tình cảm thể ép buộc, em luôn coi trai em, chúng vẫn như ?"

" ." Hoắc Uyên Thời tiếp lời cô.

Ngón tay luồn qua kẽ ngón tay cô, cưỡng ép mười ngón tay đan , khẽ hỏi: "A Chinh từng nắm tay em như ?"

Đây cách cô và Hoắc Minh Chinh nắm tay , dù dạo xe, trong vườn, giường, Hoắc Minh Chinh đều thích mười ngón tay đan với cô.

Đây cách yêu riêng hai họ.

Phó Yên lắc đầu, nước mắt lưng tròng, dùng sức nâng tay lên, bẻ ngón tay Hoắc Uyên Thời , vô lực, căn bản thể lay chuyển dù chỉ một chút.

Hoắc Uyên Thời xuống ngón tay cô, đó cô cố gắng dậy, trong lúc giãy giụa, móng tay gãy.

thích làm móng, móng tay sạch sẽ màu hồng nhạt, lúc m.á.u rỉ từ móng tay gãy, làm bẩn màu hồng ban đầu.

Nhận thấy ánh mắt , Phó Yên nghĩ mềm lòng, đang định nhân cơ hội thoát .

Ai ngờ khoảnh khắc tiếp theo, Hoắc Uyên Thời đột nhiên nắm lấy tay cô, đặt ngón tay gãy móng miệng.

"Đừng--"

Đầu ngón tay đàn ông ngậm mút trong miệng.

Nước mắt Phó Yên chảy dài khóe mắt, mười ngón tay liền tim, cô cảm nhận lực ngậm mút Hoắc Uyên Thời, tim cô đau nhói, sưng tấy, gần như nghẹt thở.

bao lâu, thể hai ba giây, thể một phút.

Hoắc Uyên Thời buông ngón tay cô , dùng chiếc khăn tay lau nước mắt cho cô để lau khô ngón tay sạch sẽ cô, dịu dàng : " đừng làm những chuyện tự làm hại nữa, dù em cố ý làm hại, cũng cho phép."

liếc chiếc xe vẫn bám sát trong gương chiếu hậu, lệnh cho Đông Dã, "Cắt đuôi chúng."

"." Đông Dã trả lời.

Trời mưa đường trơn, việc cắt đuôi những kẻ theo dõi chuyện dễ dàng.

Đông Dã khi làm vệ sĩ chuyên nghiệp một tay đua xe, việc cắt đuôi những chiếc xe theo dõi đối với quá dễ dàng.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tong-giam-doc-hoac-dung-nguoc-dai-nua-co-pho-da-di-xem-mat-roi/chuong-495-cu-nham-mat-lai-la-duoc.html.]

Tiếng động cơ xe hòa lẫn với tiếng mưa, sắc mặt Phó Yên dần mất .

Hoắc Uyên Thời siết chặt cánh tay, áp mặt cô, "Đừng sợ, Đông Dã lái xe giỏi, cứ nhắm mắt ."

Bàn tay che lên mắt cô, lòng bàn tay lạnh lẽo, như một con rắn độc quấn lấy cô, khiến cô khó thở.

bao lâu, cô thấy Đông Dã : "Hoắc tiên sinh, cắt đuôi họ ."

Hoắc Uyên Thời ừ một tiếng, buông tay đang che mắt Phó Yên , như dỗ dành một đứa trẻ, dỗ dành Phó Yên, " sợ nữa, ."

Phó Yên thất thần , trong mắt còn sự tôn trọng và vui vẻ như đây khi đối diện với , chỉ còn sự ghê tởm, sợ hãi.

Hoắc Uyên Thời định đưa cô , điện thoại hỏng, liên lạc với Hoắc Minh Chinh.

"Yên Yên." Ngón tay Hoắc Uyên Thời kẹp chặt cằm cô, "Đừng bằng ánh mắt đó, em , chúng vẫn thể như , thậm chí còn hơn , yêu em, kém gì A Chinh."

dám yêu cô?

Phó Yên như thấy một câu chuyện từng , nước mắt kiểm soát rơi xuống, "Cách yêu em làm hại em, hạ độc em, khiến em mất con ?"

Hoắc Uyên Thời nắm lấy tay cô, một nữa cưỡng ép mười ngón tay đan , dịu dàng : "Em thích trẻ con, thể cho em, một đứa con riêng chúng ."

" mơ!"

Hoắc Uyên Thời hề tức giận, nâng hai bàn tay đang nắm chặt lên, hôn lên mu bàn tay cô, "Em chỉ tạm thời chấp nhận thôi."

Đột nhiên, Đông Dã kinh ngạc kêu lên, "Hoắc tiên sinh, Hoắc Minh Chinh!"

Hoắc Uyên Thời ngẩng đầu, qua kính chắn gió, quả nhiên thấy phía xe họ một chiếc sedan màu đen đang đậu, trong màn mưa, biển xe nổi bật đó giống như chủ nhân nó, toát lên vẻ bá đạo.

"A Chinh đến ." Hoắc Uyên Thời khẽ , nắm lấy tay Phó Yên, "Nhanh hơn dự đoán, A Chinh bây giờ thực sự trưởng thành, ngay cả cả như cũng sắp sánh bằng ."

Phó Yên cũng thấy xe Hoắc Minh Chinh.

Một chiếc xe cô độc đậu phía , cần gạt nước qua , cô thẳng trong xe, màn mưa che khuất rõ gì cả.

, Hoắc Minh Chinh đang ở trong đó!

đến cứu cô !

Khóe mắt đột nhiên nóng lên, cô dùng hết sức hất tay Hoắc Uyên Thời , lao tới định kéo cửa xe, Hoắc Uyên Thời ôm ngang eo từ phía kéo .

Ghì chặt cô lòng, lưng cô tựa đùi .

Môi mỏng như cánh hoa đào áp lưng cô, cách lớp áo sơ mi mỏng hôn cô, sự lạnh lẽo môi như một thanh kiếm đ.â.m da thịt Phó Yên.

"Yên Yên, em ."

Phó Yên run rẩy , trong cổ họng phát một tiếng nức nở đau đớn, tay Hoắc Uyên Thời từ phía bịt miệng cô, "Đừng sợ, nhanh sẽ giải quyết xong, vẫn như , cứ nhắm mắt ."

Ngón tay lạnh lẽo từ từ di chuyển lên, che mắt cô.

Phó Yên giãy giụa dữ dội, tay siết chặt hơn, khẽ "suỵt" tai cô, "Ngoan, lời."

Lúc mưa dần nhỏ hơn, Phó Yên bịt mắt, thị giác suy yếu, kèm theo đó thính giác tăng cường.

tiếng mưa đập cửa kính xe, và cũng thấy tiếng vô động cơ xe đang đến gần.

Trong tiếng ồn ào hỗn loạn, cô thấy một tiếng súng!


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...