Tổng Giám Đốc Hoắc Đừng Ngược Đãi Nữa, Cô Phó Đã Đi Xem Mắt Rồi!
Chương 95: Tình yêu như vậy quá rẻ mạt
Một giờ sáng sườn núi đặc biệt lạnh lẽo, gió lạnh từng đợt thổi tới.
Phó Yên Hoắc Minh Chinh dùng áo khoác bọc , bàn tay to lớn giữ chặt vai cô, như xách một con gà con, nửa đẩy nửa kéo cô phòng khách trang viên.
Cách biệt với khí lạnh, Phó Yên rùng , hắt một cái, cô hít hít mũi, Tần Hằng nhận t.h.u.ố.c và bông gòn từ hầu.
" xuống, bôi t.h.u.ố.c cho cô."
Phó Yên ý kiến gì với Tần Hằng, cũng sẽ vì em Hoắc Minh Chinh mà giận lây sang , ngoan ngoãn xuống ghế sofa, chủ động vén mái tóc dài cổ lên.
Tần Hằng lập tức nhíu mày.
bác sĩ, mặc dù lúc đó chuyên khoa nội, khi lời khuyên Hoắc Minh Chinh, ngoài khoa phụ sản , cơ bản đều thể khám các khoa chính, mới nhận Hoắc Minh Chinh lừa.
Hoắc Minh Chinh chỉ một bác sĩ gia đình năng, điều đáng sợ khi Hoắc Minh Chinh lừa , hề nhận .
THẬP LÝ ĐÀO HOA
mà, em hai mươi năm chẳng lẽ bỏ bỏ ?
Ngoài khoa nội, giỏi nhất khoa tim mạch, cầm d.a.o mổ vô , rõ loại vật sắc nhọn nào thể gây vết thương như thế nào.
Vết thương cổ Phó Yên rõ ràng do vật sắc nhọn gây .
Cô bắt cóc, chỉ xe đ.â.m từ phía , thể gây vết thương như .
Vết cắt ngắn và sắc bén như , lẽ d.a.o gọt hoa quả.
"Đau ?" Tần Hằng cẩn thận dùng cồn i-ốt lau vết m.á.u khô ở mép vết thương.
Phó Yên định lắc đầu, đổi thành : " đau."
Hoắc Minh Chinh đến bên cửa sổ, kéo một nửa cửa sổ , châm một điếu thuốc, mượn ánh phản chiếu kính, khuôn mặt nghiêng Phó Yên.
Miệng đau, ngón tay nắm chặt vạt áo.
Gợi ý siêu phẩm: Thế Thân Không Động Tâm đang nhiều độc giả săn đón.
Cô thực sợ đau nhất, yếu ớt, giường thể quá mạnh, đôi khi kiềm chế , cô sẽ kêu đau, bộ dạng đáng thương nước mắt lưng tròng, nào rằng như càng dễ kích thích thú tính đàn ông.
phóng túng, mỗi đều cô làm cho lửa cháy bừng bừng.
Rõ ràng sợ đau như , chút do dự cầm d.a.o gọt hoa quả kề cổ .
Hoắc Minh Chinh gạt tàn thuốc, mở cửa sổ rộng hơn một chút, gió lạnh thổi mặt, sắc mặt càng thêm lạnh lùng.
"Tối nay sợ hãi lắm ?" Tần Hằng liếc đàn ông đang bên cửa sổ hút thuốc, hỏi Phó Yên.
"Lúc đó đầu óc trống rỗng, kịp sợ hãi." Phó Yên thành thật trả lời.
Tần Hằng nở một nụ dịu dàng với cô, "Bình thường thôi, trong tình huống đó kịp cảm xúc khác, cô bình tĩnh . bảo pha cho cô một cốc sữa nóng, giúp dễ ngủ."
hầu dẫn Phó Yên lên lầu, bước một bước lên cầu thang, cô dừng một chút, liếc về phía cửa sổ, lập tức thu ánh mắt, tiếp tục lên lầu.
"Cô Phó, mời cô."
Phó Yên ở cửa phòng ngủ chính tầng hai, cô lắc đầu, " nhầm lẫn ?"
Đây phòng Hoắc Minh Chinh.
Cô đến đây vài đây, mặc dù ngủ đây, lúc đó cô và Hoắc Minh Chinh vẫn duy trì quan hệ thể xác, cô mệt lả mới ngủ ở phòng ngủ chính.
khác với tình hình hiện tại.
hầu khách khí , " ý Tổng giám đốc Hoắc."
đây Phó Yên nhận , hầu ở đây gọi Hoắc Minh Chinh Tổng giám đốc Hoắc, chứ nhị thiếu gia, điều đó cho thấy ở đây Hoắc công quán, đều Hoắc Minh Chinh.
" thì ?"
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tong-giam-doc-hoac-dung-nguoc-dai-nua-co-pho-da-di-xem-mat-roi/chuong-95-tinh-yeu-nhu-vay-qua-re-mat.html.]
"Tổng giám đốc Hoắc ngủ phòng khách, bảo chúng dọn dẹp xong ." hầu trả lời xong, đẩy cửa phòng ngủ chính hai bên.
Phó Yên yên tâm hơn, bước phòng ngủ chính, cô lung tung, ánh mắt dừng chiếc giường lớn ở giữa.
Hoắc Minh Chinh sử dụng màu sắc đơn điệu trong cuộc sống, đen, trắng, xám, xanh đậm, nâu sẫm, dù ở Hoắc công quán ở đây, ga trải giường chỉ dùng màu xanh đậm.
Cô xuống ngay mà ghế sofa, hầu mang sữa nóng đến, cô uống nửa cốc, Tần Hằng dặn cô nên uống nhiều, sợ cô sẽ buồn nôn.
quá muộn, cô buồn ngủ đến mức mí mắt cứ dính , khi uống sữa xong chỉ đổ gục xuống ngủ ngay lập tức.
Bạn thể thích: Tiểu Công Chúa Hào Môn Là Đại Sư Huyền Học - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cô chống ghế sofa dậy, từ từ đến cửa chính, xác nhận khóa trái, mới ghế sofa xuống, chiếc chăn cô tìm thấy trong tủ, đó mùi trầm hương thoang thoảng, cũng tác dụng an thần, lâu cô ngủ .
Phòng khách tầng một.
Hoắc Minh Chinh hút xong hai điếu thuốc, đến ghế sofa vị trí mà Phó Yên .
Tần Hằng rót cho một cốc nước, "Hút t.h.u.ố.c đến mức cổ họng bốc khói ?"
để ý đến lời trêu chọc , Hoắc Minh Chinh cầm cốc nước nhấp một ngụm, " tác dụng ?"
"Thêm chút t.h.u.ố.c ngủ tác dụng ? hầu xuống cô buồn ngủ , giờ chắc ngủ ."
Hoắc Minh Chinh nhíu mày, Tần Hằng vội vàng giải thích: "Liều lượng trong phạm vi an , đảm bảo cô ngủ ngon."
đàn ông đặt cốc nước xuống.
"Giờ đến lượt hỏi ?" Tần Hằng đối mặt .
"Ừ."
"Vết thương cổ Phó Yên ?" thẳng vấn đề, giữa và Hoắc Minh Chinh nhiều vòng vo.
"Cô dùng d.a.o gọt hoa quả tự rạch."
Tần Hằng thầm quả nhiên, sắc mặt nghiêm trọng, " vì Lê Tần trở , cô vạch rõ ranh giới với , ép cô ?"
Tần Hằng hiểu Hoắc Minh Chinh, ít nhất cũng hiểu hơn hầu hết , Hoắc Minh Chinh khi còn nhỏ bắt cóc, chứng kiến cảnh tượng t.h.ả.m khốc, vấn đề tâm lý lớn, đặc biệt khi xử lý vấn đề tình cảm, thường đoán theo hướng cực đoan.
Hoắc Minh Chinh im lặng.
" thể thấy, cô chắc thích , nếu cũng khá thích cô , thì hãy dùng cách nhẹ nhàng hơn, đừng làm cô sợ."
Hoắc Minh Chinh chằm chằm cốc nước, tay nghịch chiếc bật lửa, ngón cái lướt qua chiếc bật lửa, ngọn lửa bùng lên, gió lạnh thổi từ cửa sổ đóng, ngọn lửa chập chờn, khuôn mặt lúc sáng lúc tối.
"Cô thích thích, quý giá lắm ?"
Tần Hằng khỏi nghi hoặc: "Ý gì?"
Hoắc Minh Chinh bật lửa tắt, lặp lặp , Tần Hằng mà lòng phát hoảng.
đưa tay giật lấy chiếc bật lửa, tay Hoắc Minh Chinh né tránh, hụt hẫng, thấy giọng điệu đầy châm biếm .
"Mấy năm cô còn thích Hoắc Uyên Thời, hôm qua thích Hoắc Uyên Thời, hôm nay thích , dễ dàng thích một như , tình yêu như quá rẻ mạt."
"Cô còn thích Hoắc Uyên Thời? Chuyện khi nào?"
Thực bất ngờ, dù khi Hoắc Uyên Thời tàn tật đôi chân, danh tiếng còn hơn cả Hoắc Minh Chinh và Phó Hàn Lâm, thực sự phong lưu, phận cao quý, rạng rỡ bao.
chỉ cảm thấy tính cách Phó Yên, nên lòng đổi , núi trông núi nọ.
hiểu Hoắc Minh Chinh, sẽ dối, cũng cần thiết.
Sắc mặt Hoắc Minh Chinh âm trầm, ném chiếc bật lửa xuống bàn , đó dậy, khi lạnh lùng : " nhớ."
Tần Hằng bóng lưng với ánh mắt phức tạp, Hoắc Minh Chinh nhớ, mà .
Chưa có bình luận nào cho chương này.