Tổng Giám Đốc Lục, Phu Nhân Mới Là Ánh Trăng Sáng Đêm Đó
Chương 697: Bị mẹ ruột trêu chọc
Đối với câu hỏi Đoàn Trăn, Đoàn Hoa Thanh im lặng lâu, cũng trả lời.
Giọng ông cao lên vài phần, dường như dùng cách để che giấu sự chột , "Con cho rõ đây, bố thể chấp nhận con và phụ nữ đó ở bên ! Con đừng hòng cưới cô nhà! Nếu con chuyện trở nên quá khó coi, thì hãy cắt đứt với cô . Bố Đoàn Hoa Thanh sắp về hưu , cuối cùng giữ danh tiếng, chê bai con trai bố tìm một đôi giày rách mà đại ca xã hội đen chơi qua!"
Câu cuối cùng khiến sắc mặt Đoàn Trăn tối sầm .
dùng giọng điệu sắc bén với cha: "Bố, những lời con , để đều khó xử. Nếu con, danh tiếng bố sớm còn ! Bố tư cách gì mà chỉ trích con? Bố rõ đây, Cận Khê phụ nữ con yêu, con cho phép bất cứ ai phỉ báng cô . Còn việc bố chấp nhận cô , đối với con, quan trọng."
xong, Đoàn Trăn thèm để ý đến lời chỉ trích Đoàn Hoa Thanh nữa, trực tiếp cúp điện thoại.
lúc , Cận Khê từ cửa hàng , đến bên cạnh .
Đoàn Trăn vội vàng cất điện thoại túi, bỗng nhiên hoảng hốt.
Cận Khê nghi ngờ hỏi: " bệnh nhân nào ở bệnh viện tình trạng ?"
Dù , Cận Khê thường ngày thấy biểu cảm như Đoàn Trăn, cơ bản đều vì chuyện công việc.
Cô hề nghĩ rằng, bố Đoàn gọi điện cho Đoàn Trăn.
Đừng bỏ lỡ: Xinh Đẹp Sau Ly Hôn Hoắc Tổng Đêm Đêm Xin Hoà Giải - Hoắc Yến Thời, Tô Vãn Ninh, truyện cực cập nhật chương mới.
Sự khác thường mặt Đoàn Trăn thoáng qua, đó, nhàn nhạt : " , nãy đồng nghiệp hỏi một chuyện về bệnh nhân, giải quyết xong ."
"Ừm, thì ."
Cận Khê giơ chiếc túi nhỏ tinh xảo trong tay lên, : "Em cũng mua quà xong , chỉ , thích ?"
Dù , Đoàn Trăn Đoàn thường ngày sống khá xa hoa.
Mà chiếc trâm cài áo chỉ hơn hai nghìn, cô sợ Đoàn ưng ý.
Đoàn Trăn : " nhất định sẽ thích những thứ em chọn lựa kỹ càng."
Cận Khê chợt nghĩ đến Alice, liền : " , sáng mai Alice lớp thư pháp, em xin phép cho con bé nghỉ nhé? Dù , chắc cũng lâu gặp cháu gái, sẽ nhớ con bé chứ?"
Sắc mặt Đoàn Trăn đổi, nhàn nhạt : " cần đưa con bé , ... thích Alice."
Cận Khê sững sờ, chút nghi ngờ.
Phó Tân Bình bà nội, thích cháu gái đáng yêu như Alice, thật kỳ lạ.
...
Trưa hôm , Đoàn Trăn đặt khách sạn, đưa Cận Khê đến.
sự thúc giục Cận Khê, họ đến sớm hơn hai mươi phút, chỉ sợ đến muộn, để Đoàn chờ đợi.
ngờ, Phó Tân Bình còn sốt ruột hơn họ, khi họ đến khách sạn, Phó Tân Bình đến .
Cận Khê ngạc nhiên, phụ nữ mặt ăn mặc tinh tế, thanh lịch, gu, giống tuổi Đoàn Trăn.
chị gái Đoàn Trăn, cũng tin.
Phó Tân Bình thấy Cận Khê, vô cùng hài lòng : "Đây Khê Khê ? quá, quả thực còn hơn trong ảnh."
Cận Khê lễ phép chào bà: "Chào bác gái."
xong, cô đưa món quà chọn hôm qua cho bà, : " đầu gặp mặt, bác gái thích gì, nên cháu chọn một món quà nhỏ , mong bác nhận cho."
Phó Tân Bình tủm tỉm : " , Khê Khê lòng . Mau , mau !"
Bàn lớn, ba họ bàn , vẫn lạnh lẽo.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tong-giam-doc-luc-phu-nhan-moi-la--trang-sang-dem-do/chuong-697-bi-me-ruot-treu-choc.html.]
Đoàn Trăn nhịn với : "Khê Khê chọn quà cho cả đêm qua, , quà gặp mặt ?"
Phó Tân Bình liếc con trai một cái, : "Ai ? chỉ tiện mang lên thôi, mà, hôm đó thấy một chiếc vòng tay hợp với Khê Khê."
xong, bà lấy một chiếc hộp gỗ gụ cổ kính từ trong túi xách, mở , bên trong một chiếc vòng tay ngọc phỉ thúy màu xanh dương đầy đặn, điều đáng quý hơn chỉ màu sắc đầy đặn mà độ trong và độ sáng cũng cực kỳ , hàng cực phẩm.
Phó Tân Bình : " đây, đeo thử cho con, size con ."
Cận Khê định từ chối, Đoàn Trăn : "Em cứ nhận , em tặng quà cho , cũng từ chối ?"
Cứ như , Phó Tân Bình đeo chiếc vòng tay đó tay Cận Khê.
ngờ, xương tay Cận Khê mềm mại, kích thước vặn.
" thật!" Phó Tân Bình khen ngợi: "Vòng tay màu , vẫn hợp với những cô gái trẻ như các con đeo."
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Cận Khê đeo cẩn thận, chiếc vòng tay như thấy đắt đỏ c.h.ế.t , cô chú ý một chút, kẻo làm vỡ.
Trong bữa ăn, Phó Tân Bình liên tục trò chuyện với Cận Khê, ví dụ như gia cảnh Cận Khê.
Cận Khê về chuyện gia đình, chút tự ti.
Xem thêm: Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cô cứ nghĩ, Phó Tân Bình sẽ chê bai cảnh gia đình sa sút cô.
ngờ, cô kể về việc trai qua đời, cha ly hôn, hiện tại Alzheimer, Phó Tân Bình thương cảm vô cùng, mắt đỏ hoe.
"Trời ơi, con còn trẻ như , trải qua nhiều chuyện đến thế."
Phó Tân Bình cảm thán, đó, hằn học : "Mấy đàn ông , đồ khốn! cần một gia đình , thương vợ con, cứ ngoài tìm những con đường hoang dã."
Đoàn Trăn cạn lời, liếc mắt hiệu cho , bảo bà đừng chuyện quá ngông cuồng như .
Phó Tân Bình lập tức phản ứng , vội vàng với Cận Khê: "Khê Khê, tuy đàn ông phần lớn thứ gì, Đoàn Trăn nhà chúng đàn ông nhất thế gian! Con tuyệt đối đừng hiểu lầm, Đoàn Trăn nhà chúng từ nhỏ học bá, làm việc chăm chỉ cần mẫn, bao giờ làm những chuyện hoa lá cành đó."
Cận Khê nhịn , : "Cháu mà, nếu , cháu cũng sẽ thích ."
Phó Tân Bình : "Thấy Đoàn Trăn tìm con, thực sự trút một gánh nặng trong lòng! Bác gái thúc giục các con, các con cứ từ từ yêu đương, để Đoàn Trăn nhà chúng theo đuổi con thật , khi nào con kết hôn thì với bác gái một tiếng. Bác gái sẽ chuẩn sính lễ!"
Mặc dù Đoàn Trăn và Đoàn hai tính cách khác , cả hai đều mang cho Cận Khê sự động viên và cảm giác an lớn, khiến Cận Khê cảm thấy vững tâm về mối quan hệ .
bữa trưa, Phó Tân Bình và Đoàn Trăn cùng đến gara.
Phó Tân Bình mở cốp xe sang , Cận Khê kinh ngạc.
Ở đây quà bà mua cho Cận Khê, đủ loại túi xách hàng hiệu, quần áo, và nhiều sơn hào hải vị.
Phó Tân Bình tủm tỉm : "Những chiếc túi và quần áo Khê Khê, sơn hào hải vị và đồ bổ hai đứa. Đoàn Trăn cũng ăn! chỉ sợ nó đến tuổi mới tìm phụ nữ, các chức năng cơ thể còn như hồi hai mươi mấy tuổi nữa."
Cận Khê lập tức đỏ mặt.
Đoàn Trăn chỉ tìm một cái lỗ mà chui xuống.
nhíu mày : ", đang linh tinh gì !"
Phó Tân Bình che miệng trộm, " , trêu con nữa. Con mau chuyển mấy thứ xe con , lát nữa còn Đế Đô một chuyến."
Cận Khê sững sờ, hỏi: "Bác gái, bác ngay bây giờ ? Cháu còn định mời bác về nhà chơi."
Phó Tân Bình giải thích: "Bác hẹn ở Đế Đô, bàn chuyện hợp tác, kiếm tiền mà, thể cứ theo ý . , chúng còn nhiều cơ hội gặp gỡ, bây giờ giao thông phát triển như , về cũng chỉ mất một ngày thôi."
Cận Khê định đưa Phó Tân Bình sân bay, Phó Tân Bình quá kiểu cách, tự lái xe , bảo họ cũng mau về nhà nghỉ ngơi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.