Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tổng Giám Đốc Phó, Xin Ký Vào Đơn Ly Hôn - Phó Nghiễn Thâm + Mộc Thần Hi

Chương 154: Thần Hi, cầu xin em

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Nụ rạng rỡ vui vẻ Bạch Tô cứng mặt khi thấy Mộc Thần Hi.

Đây … Thần Hi?

Ánh mắt kinh ngạc rơi xuống bụng cô phẳng lì.

Tính theo tháng, đứa bé thể sinh sớm như .

Đứa bé ?

Bạch Tô thể tin mắt .

Mộc Thần Hi gầy đến mức như một cơn gió thể thổi bay mặt, hốc mắt lập tức đỏ hoe.

Cô đau lòng thì thầm, "Thần Hi…"

Nếu khuôn mặt và giọng mặt quá quen thuộc, Bạch Tô còn dám nhận .

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Thần Hi ghét nhất mặc đồ công sở, đang mặc đồ công sở.

Cô ghét trang điểm phiền phức, luôn thích ngoài với mặt mộc, mặt cô trang điểm nhẹ nhàng phù hợp với cô.

Má cô đây chút thịt, cũng gầy mất .

Mái tóc ngắn xinh xắn, càng làm khuôn mặt cô nhỏ hơn.

Thần Hi đổi, khác hẳn với cô vài tháng .

Khóe môi cô nở nụ , thể thấy, nụ gượng gạo.

Cô gái rạng rỡ tươi sáng đó, ánh sáng trong mắt biến mất.

Bạch Tô lập tức đau như cắt, c.ắ.n chặt môi, cố gắng kìm nén cảm xúc.

"Tô Tô."

Mộc Thần Hi thấy Bạch Tô đỏ hoe mắt, đầy vẻ đau lòng, cô chủ động tiến lên, dang hai tay ôm lấy cô.

Khoảnh khắc ôm, Bạch Tô mới hồn từ sự kinh ngạc.

Mắt đỏ hoe, tay run rẩy, dang hai tay ôm Mộc Thần Hi.

Mở miệng, giọng nghẹn ngào, "Thần Hi, em làm ?"

Hai tay ôm Mộc Thần Hi cảm nhận sự mảnh mai cô, lòng càng đau hơn.

Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, Thần Hi trở nên như ?

Mộc Thần Hi cũng siết chặt hai tay, cằm tựa vai Bạch Tô, cảm nhận sự ấm áp lâu .

cô cũng chỉ để tham luyến vài giây, buông .

Thực ôm Tô Tô, như đây tâm sự với cô.

Nỗi buồn cô, thời gian đau khổ và mệt mỏi đến mức nào, đến bây giờ, khó khăn đến mức nào.

lời đến miệng, biến thành một câu nhàn nhạt, "Em , chuyện qua ."

Một câu em , chuyện qua .

Càng khiến Bạch Tô đau lòng hơn.

Mộc Thần Hi, nắm chặt bàn tay lạnh lẽo cô, áy náy đau lòng, hốc mắt cũng càng ngày càng đỏ.

Thần Hi , cô cũng trong thời gian cô rời , xảy chuyện gì.

Chỉ , thấy Thần Hi như , lòng cô khó chịu vô cùng.

Cô gái sống hướng về ánh mặt trời, luôn miệng trời đất rộng lớn bằng niềm vui lớn, biến mất.

đau khổ đến mức nào, mới khiến nụ cô trở nên gượng gạo như .

"Em thật sự , chị em xem, bây giờ ?"

Mộc Thần Hi an ủi nắm tay Bạch Tô.

Hai họ bạn nhất, cô đương nhiên Tô Tô đau lòng cho cô.

Chỉ những ngày tháng đau khổ nhất cô cũng vượt qua .

Khi cô cần bên cạnh nhất thì ai.

Cô buộc học cách mạnh mẽ một , học cách tự tiêu hóa nỗi đau và buồn bã.

Khi cô cai sự phụ thuộc tất cả , cô còn quen tâm sự nữa.

"Ừm."

Bạch Tô khẽ đáp một tiếng.

Cô vẫn thể đau lòng.

Hai quá hiểu , cô , Bạch Tô cũng sẽ ép hỏi, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Mộc Thần Hi, "Đói , chúng ăn."

Dắt cô đến nhà hàng đặt .

đây hai ăn đều Mộc Thần Hi gọi món, hôm nay Bạch Tô gọi món.

Gọi nhiều món Mộc Thần Hi thích ăn, đầy cả bàn.

Liên tục gắp thức ăn cho cô.

Mộc Thần Hi cũng hợp tác, ăn nhiều.

Cho đến khi ăn xong, vị hôn phu Bạch Tô Hoắc Lăng Phong đến đón cô.

Bạch Tô tiễn cô, Mộc Thần Hi lấy cớ tối hẹn với khác. Ôm Bạch Tô một cái, hẹn gặp khi thời gian, rời .

Bạch Tô bóng dáng mảnh mai Mộc Thần Hi biến mất khỏi tầm mắt , hốc mắt đỏ hoe.

Một vòng tay nhẹ nhàng ôm cô lòng, Bạch Tô đau khổ lao lòng Hoắc Lăng Phong.

Hoắc Lăng Phong nâng bàn tay lớn vỗ nhẹ lưng cô an ủi, động tác dịu dàng cưng chiều.

trong đêm tối, đôi mắt thường ngày Bạch Tô đầy yêu thương, khi cô thấy hề chút yêu thương nào.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-pho-xin-ky-vao-don-ly-hon-pho-nghien-tham-moc-than-hi/chuong-154-than-hi-cau-xin-em.html.]

Mộc Thần Hi trực tiếp tàu điện ngầm, mà tìm một công viên, xuống ghế nghỉ.

Lấy hộp t.h.u.ố.c lá châm một điếu.

Cố gắng ép làm nguội dòng m.á.u nóng đang trào dâng khi gặp Tô Tô.

Cô luôn nhắc nhở , đừng dựa dẫm, ngay cả Tô Tô cũng .

ai sẽ mãi mãi ở bên cạnh , con một khi dựa dẫm sẽ trở nên yếu đuối.

yếu đuối nữa, cũng dựa dẫm nữa.

Cai bỏ sự dựa dẫm, thật sự quá khó và quá đau.

Mộc Thần Hi lặng lẽ hút hết một điếu thuốc, cho đến khi m.á.u trở trạng thái lạnh lẽo cực độ, lúc mới dậy, tàu điện ngầm về nhà.

Sáng sớm thức dậy, Phó Nghiên Thâm đợi cô ở ghế sofa lầu.

Mộc Thần Hi cũng để ý, đang định ngoài, dì giúp việc gọi cô , "Bà chủ."

"Ừm?"

Mộc Thần Hi qua, thấy dì giúp việc về phía cô, đưa cho cô một tờ giấy, "Bà chủ, đây ông chủ bảo đưa cho cô."

" bảo với cô, đồ đều vứt. Nếu cô xem, bất cứ lúc nào cũng thể ."

Đồng t.ử Mộc Thần Hi rõ ràng run lên.

Đồ vứt ?

"Mật khẩu khóa cửa giống ở đây."

Mộc Thần Hi tờ giấy đó, cuối cùng vẫn đưa tay nhận lấy, nắm chặt.

nhiều, trực tiếp mở cửa làm.

một ngày bận rộn, đợi làm xong việc, Mộc Thần Hi thu dọn đồ đạc, rời khỏi công ty.

Lên tàu điện ngầm.

Một ga một ga.

Mộc Thần Hi ở ga công viên Duyệt Cảnh Khê Viên, vẫn nhịn , theo dòng .

thể kiểm soát đôi chân , cô xem.

Phó Nghiên Thâm báo , Mộc Thần Hi đến cho phép .

Cô bước khu dân cư, dừng cửa, từ từ nâng tay nhập mật khẩu.

Tiếng khóa mật khẩu mở vang lên, cô vặn cửa bước .

ở hành lang, khoảnh khắc bật đèn, Mộc Thần Hi bố cục quen thuộc, những thứ cô tưởng vứt , tất cả đều ở đây.

Tầm Mộc Thần Hi dần trở nên mờ nhạt.

Vì quá mong đợi, quá yêu, nên khi mất , cô mới đau đớn đến .

Rõ ràng nên buông bỏ, về phía .

thể buông bỏ.

Cô từ từ bước , tay nhẹ nhàng vuốt ve những đồ dùng trẻ em bên trong.

Những thứ thực gì đặc biệt, bên ngoài thực đều thể mua những món tương tự.

, trong mắt Mộc Thần Hi, những thứ do cô tự tay chọn cho bé, đều độc nhất vô nhị.

, khi Phó Nghiên Thâm vứt , cô mới đau lòng đến .

Cách bài trí ở đây giống hệt như trong phòng trẻ em ở nhà đây.

Ai làm điều , trong lòng cô rõ.

Cô sẽ cực đoan cho rằng, Phó Nghiên Thâm đang diễn kịch.

thì lúc đó vẫn còn hiểu lầm cô.

làm những điều cũng giống như cô, yêu đứa con họ.

Đối với đứa bé mất, cũng đau buồn như .

giữ những thứ , cũng giống như cô, giữ một chút kỷ niệm.

Và hôm nay bảo dì giúp việc đưa chìa khóa cho cô, bảo cô đến đây, mục đích gì cô cũng rõ.

Những ngày , việc làm đều đang cố gắng cứu vãn.

Cứu vãn một mối tình đến hồi kết.

Xe Phó Nghiên Thâm thực vẫn đậu lầu, đợi Mộc Thần Hi.

cô lên lầu, trong xe đợi.

Đợi lâu, thấy ai xuống.

Để Thần Hi đến đây, ý đồ riêng, thể mềm lòng một chút, thể , thể lùi một chút.

, thật sự thấy cô mãi xuống, vẫn kìm lo lắng.

Lo lắng cô thấy đồ con, sẽ đến hỏng .

Mở cửa xe xuống xe, Phó Nghiên Thâm lên lầu.

Nhập mật khẩu, mở cửa.

thấy Mộc Thần Hi đang xổm bên cạnh cũi trẻ em, cô cúi đầu, rõ vẻ mặt cô.

từ từ bước đến, quỳ nửa gối phía cô, thăm dò dang hai tay, cẩn thận nhẹ nhàng ôm cô từ phía .

Thấy Mộc Thần Hi phản kháng, hai tay Phó Nghiên Thâm khẽ run siết chặt, cằm tựa hõm cổ cô, khẽ khàng cầu xin bên tai cô, "Thần Hi, cầu xin em, tha thứ cho ?"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...