Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1007: Buồn Ngủ
Nhưng cô cảm th gì đó kh ổn.
Gia đình bình thường cha mẹ sống cùng con cái. Tại họ lại dọn ra ngoài?
Kiều Niên chưa kịp nói gì thì đã nghe Cố Châu nói.
- nghĩ em nên cân nhắc kỹ chuyện này. Em đừng quyết định vội quá. Ngày mai em kh sẽ đến nhà họ Lục ? Hôm nay em cũng nên chuẩn bị chút gì đó chứ?
- Được. - Nghĩ đến việc đến nhà họ Lục, Kiều Niên kh khỏi cảm th lo lắng.
Cô tự hỏi nhà họ Lục sẽ phản ứng thế nào.
Cố Châu đã nhận ra Kiều Niên đang lo lắng, nên nói.
- Chiều nay sẽ chuẩn bị quà với em.
- Em đột nhiên th chu đáo.
- sẽ chỉ chu đáo với em thôi!
Nghe vậy, tai Kiều Niên đỏ bừng. Cô đưa tay đẩy Cố Châu ra, cười nói.
- Trời cũng muộn . Chúng ta dậy nh !
... .
Cố Châu đưa Kiều Niên đến trung tâm thương mại. Khi Kiều Niên qu những món đồ lấp lánh, cô lại do dự.
Cô kh biết nhà họ Lục thích gì, cũng kh biết ều gì sẽ khiến họ vui vẻ.
Th Kiều Niên còn do dự, Cố Châu mỉm cười nói.
- Thật ra, em kh cần chuẩn bị gì cả. Biết em còn sống khỏe mạnh, họ đã vui .
- Em hiểu ý , nhưng em vẫn muốn chuẩn bị chút gì đó để bày tỏ lòng biết ơn.
Vừa nói, Kiều Niên vừa trầm ngâm suy nghĩ.
Nhà họ Lục đã ăn đủ loại cao lương mỹ vị. Vàng bạc ngọc thạch kh thiếu thứ gì.
Kiều Niên cảm th nên tặng họ thứ gì đó mà nhà họ Lục kh , hoặc một món đồ hiếm .
Cô đã tự tay trồng được m loại thảo dược Trung Quốc, nên tặng cho họ hẳn là tốt hơn.
Tuy nhiên, cô vẫn cùng Cố Châu chọn vài thứ, nghĩ đến việc tặng mỗi một món quà nhỏ.
Buổi tối, Kiều Niên nằm trên giường trằn trọc.
Nghĩ đến ngày mai sẽ gặp lại nhà họ Lục, báo hiếu tổ tiên khiến cô kh bình tĩnh được.
Cố Châu ôm chặt l Kiều Niên, nhẹ nhàng vỗ lưng cô. an ủi cô bằng giọng nhỏ nhẹ.
- Đừng lo, sẽ luôn ở bên em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1007-buon-ngu.html.]
Lời nói của Cố Châu như một sức mạnh kỳ diệu, dần dần xoa dịu trái tim bất an của Kiều Niên.
Cô cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên. Hơn nữa, Cố Châu sẽ luôn ở bên cô.
Nghĩ vậy, Kiều Niên mỉm cười với Cố Châu, dịu dàng hỏi.
- kh ngủ? lại em?
Cố Châu vào mắt Kiều Niên, nuốt nước bọt. kh nhịn được hôn lên trán Kiều Niên.
Trước đây, cô từng nghe nói rằng giữa đàn và phụ nữ chỉ thế thôi.
Nhưng tận mắt chứng kiến mới hiểu.
cứ nghĩ ngày mai Kiều Niên sẽ đến nhà họ Lục. Hôm nay lẽ hơi bất tiện cho họ.
Mắt Cố Châu dần tối lại.
th ánh mắt của Cố Châu, Kiều Niên thở hổn hển, vội vàng nói.
- Muộn . Em buồn ngủ . Em ngủ đây!
Sáng hôm sau, khi Kiều Niên tỉnh dậy, xung qu kh ai. Cô liếc đồng hồ. Đã bảy giờ sáng.
Cô thực sự kh ngờ Cố Châu lại dậy sớm như vậy.
Tuy nhiên, Kiều Niên kh thời gian để nghĩ đến chuyện khác. Nghĩ đến việc lát nữa sẽ đến nhà họ Lục khiến cô lo lắng.
Cô ăn mặc chỉnh tề trước khi rời .
Khi đến góc cầu thang, cô th quản gia đang nói chuyện với hầu.
Khi quản gia và hầu th Kiều Niên, vẻ mặt họ cứng đờ trong giây lát, nhưng nh chóng l lại bình tĩnh.
- Nhị thiếu gia đâu ?
- Nhị thiếu phu nhân, Nhị thiếu gia đang ở trong thư phòng. - Quản gia cung kính nói.
Kiều Niên gật đầu. Vừa định vào thư phòng, quản gia đã ngăn cô lại.
- Nhị thiếu phu nhân, Nhị thiếu gia tối qua lạ.
Nghe th quản gia nói, trong mắt Kiều Niên hiện lên một tia lo lắng. Cô lo lắng hỏi.
- lại lạ vậy?
- Nhị thiếu gia tỉnh dậy vào khoảng ba giờ sáng. Tr x xao và tiều tụy. Thậm chí còn nói rằng kh ngủ được. Nhị thiếu phu nhân, bệnh của Nhị thiếu gia lại nặng thêm ?
- Vâng, hiểu . - Kiều Niên khẽ nhíu mày.
- Trước đây, Nhị thiếu gia thường uống trà an thần khi mất ngủ, nhưng lần này thì lạ lắm. lại uống những thứ đồ uống lạnh đó. - Quản gia càng nói càng lo lắng.
Trước đây Nhị thiếu gia chưa bao giờ thích đồ uống lạnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.