Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1010: Lo Lắng
- Tiểu Thi và Tiểu Kỳ cũng ? - Bà Cố mỉm cười trìu mến, hỏi.
Kiều Niên cũng kh biết chuyện gì xảy ra với nhà họ Lục nên lần này kh định dẫn hai đứa nhỏ đến.
- Bà ơi, lần sau cháu sẽ dẫn hai đứa nhỏ đến. - Kiều Niên mỉm cười giải thích.
- Ừ. - Nụ cười dịu dàng hiện lên trên khuôn mặt của bà Cố.
Trước đó, vào ngày giỗ của trưởng nữ nhà họ Lục, Tống Vũ đã nhầm Kiều Niên với Lục phu nhân. Bà đã nghi ngờ Kiều Niên họ hàng với nhà họ Lục.
Nhưng sau đó, vì quá bận rộn nên bà quên mất chuyện đó.
Hình như A Châu và Kiều Niên đã duyên. Hai họ đã được định sẵn là sẽ ở bên nhau.
Sau bữa ăn, Kiều Niên nói chuyện thêm với bà Cố vài câu dặn dò hai đứa nhỏ ở nhà ngoan ngoãn. Sau đó, cô mới cùng Cố Châu rời .
Kiều Niên ngồi ở ghế phụ phía trước, đang định thắt dây an toàn thì Cố Châu chủ động nghiêng sang.
Kiều Niên Cố Châu với vẻ mặt khó hiểu. Vừa định hỏi thì th Cố Châu đang giúp cô thắt dây an toàn.
Cố Châu lúc này thật sự chu đáo.
- Cảm ơn . - Kiều Niên nói theo bản năng.
Nghe vậy, Cố Châu khẽ nhíu mày. ghé sát trán Kiều Niên vào hôn nhẹ lên trán cô.
- lại hôn em? - Kiều Niên hơi nhíu mày, cảm th vô cùng lo lắng. Cô hy vọng mọi chuyện sẽ hoàn hảo.
Cô vội vàng l đồ trang ểm từ trong túi ra, chuẩn bị dặm lại phấn.
- Để phạt em.
Kiều Niên khựng lại. Bối rối hỏi.
- Tại ?
- và em kh nên cảm ơn nhau! - Cố Châu nghiêm túc nói. Trong mắt , chỉ lạ mới cảm ơn nhau. và Kiều Niên là vợ chồng. Vốn dĩ hai đã là một. Đã là một, đâu cần khách sáo như vậy.
Tim Kiều Niên hẫng một nhịp. Cô nhớ ra trước đó Cố Châu cũng đã dặn đừng cảm ơn. Vậy là Cố Châu đã cảm tình với cô từ trước .
- Em hiểu . - Kiều Niên ểm lại chút son phấn im lặng. Nghĩ đến việc sắp đến nhà họ Lục, tim cô kh khỏi đập loạn xạ.
Th nhà họ Lục ngày càng gần, Kiều Niên lập tức căng thẳng, tim như muốn nhảy ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1010-lo-lang.html.]
Tuy đã nghĩ đến việc đối mặt với một gia đình lớn như vậy, nhưng khi thực sự đối mặt, cô vẫn hồi hộp.
Ban đầu, cô kh biết nói gì.
Ngay lúc Kiều Niên đang miên man suy nghĩ, ện thoại reo lên. Cô chợt l lại tinh thần, l ện thoại ra. Khi th đó là Lục Châu, cô càng thêm lo lắng.
- .
- Đường, giờ em đang ở đâu?
Kiều Niên liếc GPS trên ện thoại của Cố Châu và nói.
- Mười phút nữa em sẽ đến!
Khi Lục Châu nghe th giọng nói của Kiều Niên, khẽ nhíu mày, thăm dò hỏi.
- Đường, em lo lắng lắm à?
Kiều Niên hít một hơi thật sâu và cố gắng giữ bình tĩnh.
- Ừm, một chút.
- Đường, thật ra em kh cần lo lắng đâu. Em đã từng đến đây . Cứ như trước kia thôi.
Lúc này, Lục Châu nói thêm.
- Hơn nữa, em chúng ta đã gặp nhau và c nhận nhau . Đừng lo lắng.
- Được . - Kiều Niên cũng nghĩ như vậy. Cô đã đoàn tụ với các em . Lần này, cô chủ yếu là đoàn tụ với bà. Chỉ một thôi. Cô kh nên lo lắng.
- ơi, đã nói với bà nội là em vẫn còn sống chưa?
- Chưa. Bọn đều muốn đợi em đến báo tin bất ngờ này cho bà nội.
Đây là kết quả cuộc thảo luận giữa Lục Châu và mọi .
Bất ngờ?
Trong mắt Kiều Niên thoáng hiện vẻ lo lắng. Cô là bác sĩ, biết sức khỏe của bà kh tốt. Cô lo lắng hỏi.
- Nếu vậy, bà nội sốc kh?
- Kh , bà nội giờ khỏe mạnh . Hơn nữa, nói cho bà biết cũng là chuyện tốt. Bà sốc làm được? - Lục Châu cười khẽ.
Lòng ấm áp vì Kiều Niên quan tâm đến bà nội.
- Nếu chúng ta nói với bà nội từ m ngày trước, bà nội chắc c sẽ sắp xếp cho em về nhà mà kh ăn kh uống. Bà chắc c sẽ kh ngủ được. Lúc đó, em chắc c sẽ bị áp lực. Bà nội cũng sẽ kh ngủ ngon được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.