Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1015: Châu Châu?
Phòng tắm tràn ngập hơi nước. ngồi trong bồn tắm, th Kiều Niên ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng dỗ dành.
Hình như và Kiều Niên đang nói chuyện, nhưng kh nghe rõ. mơ hồ nghe th Kiều Niên gọi là Châu Châu.
Châu Châu!
Cố Châu khẽ nhíu mày.
Hồi nhỏ, chỉ bà nội và mẹ mới gọi như vậy. Bà nội luôn gọi là A Châu.
Kỳ lạ.
Kiều Niên lại gọi là Châu Châu?
Ngay lúc Cố Châu còn đang hoang mang, th bế Kiều Niên vào bồn tắm. Nước thấm ướt cả quần áo của Kiều Niên. Ngay sau đó, hôn lên môi Kiều Niên.
Cố Châu đột nhiên hoàn hồn. cảnh tượng hai chị em đoàn tụ trước mắt, ánh mắt dần dịu lại.
nghĩ đến cảnh tượng vừa . Nếu kh Cố Xuyên tồn tại, lẽ đã nghĩ bị ảo giác. Chẳng lẽ vẫn còn một phần ký ức kh thể nhớ ra?
tự hỏi chuyện đó xảy ra khi nào. Tại lại kh nhớ ra được gì?
Đúng lúc Cố Châu đang cảm th khó hiểu, giọng nói của Lục Châu đã cắt ngang dòng suy nghĩ của .
- Đường, mừng em về nhà!
Lục lão phu nhân nghe th lời Lục Châu nói, đồng tử bà lập tức giãn ra. Bà đứng chôn chân tại chỗ, cảm th như đang bị ảo giác.
Theo lý mà nói, dù bà kh ra tay ngăn cản, Lục Nhiêu và Lục Giang cũng nên ngăn Lục Châu tùy tiện nhận thân của .
Chẳng lẽ?
Liệu Kiều Niên thực sự là con gái lớn của Lục gia, Đường kh?
Chuyện này là ?
lại thế được?
Kh, kh, kh.
Chắc c là cháu bà nhầm Đường với khác !
Lúc đó, bà đã tận mắt chứng kiến cánh tay gãy của Đường. Hơn nữa, con dâu bà đã làm nhiều xét nghiệm ADN, chứng minh cánh tay gãy đó là của Đường.
Đường rõ ràng đã...
Não của bà Lục rối bời.
Tống Vũ Lục Châu bằng ánh mắt sâu thẳm, hai em khác của nhà họ Lục, và cuối cùng là Lục Kỳ đang nằm trong vòng tay Kiều Niên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1015-chau-chau.html.]
Thật ra, tất cả bọn họ đều biết Kiều Niên là trưởng nữ nhà họ Lục.
Cô đã ở nhà họ Lục nhiều năm như vậy, lớn lên cùng họ. Mặc dù cô kh quan hệ huyết thống với nhà họ Lục, nhưng tại họ lại giấu cô ều gì đó?
Hay là m họ chưa từng đối xử với cô như nhà họ Lục?
Dù tìm th Kiều Niên, họ cũng chưa từng nghĩ đến việc nói với cô chuyện này.
Tống Vũ cảm th khó xử.
Khi Tống Tuyết tìm th cô, lòng cô rối bời. Cô kh biết làm . Cô kh biết nhà họ Tống ý đồ xấu gì khi cho cô vào nhà họ Lục.
Mặc dù cô sợ hãi và kh muốn làm tổn thương gia đình, nhưng dường như họ kh hề coi cô là nhà.
Tống Vũ cảm th hơi tuyệt vọng. Cô cúi đầu đứng sang một bên.
Ánh mắt của bà Lục tràn đầy vẻ kh tin. Sau đó, bà phấn khởi hỏi.
- A Châu, những gì cháu nói là thật ? Cô thật sự là Đường ?
- Bà ơi, cô quả nhiên là Đường.
Lúc này, một đàn mặc thường phục màu trắng bước ra khỏi phòng. Ánh mắt tràn ngập ý cười, dịu dàng Kiều Niên. đeo tạp dề, như thể vừa mới nấu ăn xong.
này kh ai khác chính là Lục Niên.
Mọi đều về phía Lục Niên.
Nghe th giọng Lục Niên, ánh mắt Tống Vũ sáng lên. Cô cố gắng kìm nén niềm vui trong mắt.
- Hai.
Tuy nhiên, ánh mắt Lục Niên kh hề dừng lại ở Tống Vũ. bước thẳng đến chỗ Lục lão phu nhân, nghiêm túc nói.
- Bà ơi, Kiều Niên thật sự là em gái của chúng cháu. Cô là con gái lớn của Lục gia, Lục Niên, và là cháu ruột của bà!
Lục Kỳ bò ra khỏi vòng tay Kiều Niên, lau nước mắt. Cô vội vàng gật đầu, phụ họa.
- Bà ơi, chúng cháu kh lầm đâu. Chúng cháu đã xem kết quả xét nghiệm huyết thống !
Lục Kỳ nói xong, những khác trong nhà họ Lục đều gật đầu.
Lục lão phu nhân liếc các cháu, th ánh mắt nghiêm túc của chúng.
Trời ơi!
Đường của bà vẫn còn sống ?
Ánh mắt Lục lão phu nhân rơi trên mặt Kiều Niên. Bà mừng rỡ đến nỗi nước mắt trào ra. Bà kỹ khuôn mặt nhỏ n của Kiều Niên.
Bà đã từng gặp Kiều Niên, cảm th chút quen quen. Lúc đó, bà cũng kh nghĩ ngợi nhiều. Bà chỉ nghĩ rằng trên thế giới này nhiều tr giống nhau.
Chưa có bình luận nào cho chương này.