Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1017: Mộng Tưởng
Trong ấn tượng của cô, bà nội luôn là ít cười. Dù chuyện gì xảy ra, bà vẫn luôn giữ kín cảm xúc trong lòng.
Nhưng bà nội bây giờ hoàn toàn khác trước. Bà giờ đã biết cười biết khóc, kh hề che giấu cảm xúc.
Trong lòng Tống Vũ chút trống rỗng. Cô nghĩ chắc bà nội thích con gái lớn nhà họ Lục!
Tống Vũ nhớ lại lời Tống Tuyết, khẽ nhíu mày.
Tống Tuyết vô liêm sỉ khoe khoang thể gây bất hòa. Thậm chí còn nói với năng lực của , chắc c sẽ làm được.
Cô cảm th Tống Tuyết chỉ đang mơ. Giờ đây bà nội tin tưởng Kiều Niên vô ều kiện. Kh chỉ bà nội, mà ngay cả chị em nhà họ Lục cũng tin rằng Kiều Niên là con gái lớn nhà họ Lục.
Vốn dĩ cô là con nuôi. Nếu cô đứng lên nói ra ều gì đó mà họ kh thích nghe, cuộc sống sau này của cô lẽ sẽ kh dễ dàng.
Cô nên im lặng xem phim !
Kiều Niên nhẹ nhàng vỗ lưng của bà Lục để an ủi. Khi cảm th cảm xúc của bà Lục đã ổn định, cô mới rời khỏi bà Lục. Cô những giọt nước mắt trên mắt bà Lục và nhẹ nhàng lau .
- Bà ơi. - L mi của Kiều Niên vẫn còn đẫm lệ. Cô chằm chằm vào Lục lão phu nhân kh chớp mắt, nhẹ nhàng nói.
- Đừng khóc, cháu đã trở về . Những ngày tháng vui vẻ đã bắt đầu .
Bà Lục chằm chằm vào Kiều Niên kh chớp mắt, như thể bà đặc biệt sợ rằng tất cả những ều này chỉ là một giấc mơ. Khi bà tỉnh dậy, Kiều Niên sẽ kh còn nữa.
Bà đã sống lâu như vậy, chứng kiến sự lạnh lẽo và ấm áp của thế giới. Bà đã nghĩ rằng sẽ kh bị bất cứ ều gì lay động, nhưng giờ bà biết rằng đã sai.
Khi tìm th cháu gái lớn, trái tim vốn đã đóng kín b lâu của bà bỗng chốc mở ra.
Cố Châu đứng bên cạnh Kiều Niên, đôi mắt đẫm lệ của Kiều Niên hơi sưng lên. kh khỏi thương cảm cho Kiều Niên, nhưng cũng mừng cho cô, vì cuối cùng Kiều Niên cũng đã tìm được gia đình.
Lúc này, dì Cao bước ra khỏi phòng. Th mọi đã ra ngoài, dì chào hỏi mọi cung kính nói với Lục lão phu nhân.
- Lão phu nhân, đến giờ uống thuốc .
Lúc này, dì Cao đưa khay thức ăn trên tay cho Lục lão phu nhân. Trên khay thuốc và một cốc nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1017-mong-tuong.html.]
Lục lão phu nhân gật đầu, l khăn gi lau nước mắt uống thuốc.
Vừa bà hơi kích động, nhưng giờ đã bình tĩnh lại. Bà liếc các cháu, cau mày. Giọng bà trở nên lạnh lẽo.
- Hình như các đã biết Đường vẫn còn ở đây.
Giọng ệu của bà Lục chút nghiêm túc, như thể bà sắp nổi nóng.
Lục Kỳ lập tức căng thẳng, lặng lẽ lùi lại hai bước. Theo hiểu biết của cô về bà nội mười năm qua, chắc c bà đang tức giận.
Ôi trời!
Chân của các trai cô lại sắp gãy .
Tuy nhiên, việc chân của các trai bị gãy chẳng liên quan gì đến cô. Cô chỉ cần bảo vệ đôi chân của là được!
Nghĩ vậy, Lục Kỳ nở một nụ cười ngây thơ. Cô vội vàng l lòng.
- Bà ơi, cháu vừa mới biết chị vẫn còn sống. Cả là đầu tiên biết chị vẫn còn sống. cố tình kh nói cho cháu biết!
Trong mắt Lục Kỳ, cô là một cô gái đáng được cưng chiều. Các trai cô đều là con trai, đáng bị trừng phạt.
Nói xong, trên mặt Lục Kỳ hiện lên nụ cười thoải mái. Xem ra bà nội sẽ kh tính sổ với cô. Dù thì, các trai cô mới là thủ phạm. Cô cùng lắm chỉ là một tòng phạm, hơn nữa còn là tòng phạm vừa mới phát hiện ra sự thật.
Kiều Niên kinh ngạc Lục Kỳ, kh nhịn được bật cười.
Tuy lời Lục Kỳ nói phần kh tốt, nhưng cô lại cảm th Lục Kỳ đáng yêu.
Lục lão phu nhân nghe Lục Kỳ nói vậy, sắc mặt trầm xuống. Bà lạnh lùng Lục Châu.
Bà thật sự kh ngờ Lục Châu, luôn biết rõ giới hạn của và khiến bà cảm th an tâm nhất, lại giấu giếm bà một chuyện quan trọng như vậy.
Lục Châu hẳn biết Đường quan trọng với bà đến nhường nào, nhưng lại chọn cách che giấu. Chuyện này quả thực kh thể tha thứ.
- Cháu... - Lục lão phu nhân trừng mắt Lục Châu. Bà muốn trừng phạt Lục Châu ngay, nhưng lại sợ hình phạt quá nhẹ. Trong đầu bà chỉ nghĩ đến việc trừng phạt Lục Châu như thế nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.