Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1036: Rời Đi
Kiều Niên tò mò Hai. Trước đây, khi còn ở n thôn, cô cứ tưởng nghệ sĩ piano thích là một già. Giờ thì cô biết là một trai trẻ.
Tài năng âm nhạc của Hai đã đạt đến đỉnh cao. Mỗi bài hát sáng tác đều là những tác phẩm kinh ển được lưu hành rộng rãi.
Kh nhiều nhà soạn nhạc đạt đến tầm cao này.
, cô chưa từng nghe Hai hát. Cô tự hỏi liệu hát hay kh.
Lục Giang nghe xong nhạc, mắt hơi đỏ. đứng dậy, cười nói.
- Muộn . Em làm đây.
Hà Thành đúng là đồ ngốc. kh những lợi dụng Kiều Niên mà còn muốn giở trò với Lục Kỳ. kh thể để Hà Thành yên.
sai tìm Hà Thành, nhưng kh tìm th. cũng kh biết Hà Thành trốn ở đâu.
Sau khi Lục Giang rời , mọi ngồi trong phòng khách trò chuyện vui vẻ.
Lục Châu liếc Kiều Niên, và cô chào tạm biệt gia đình họ Lục.
Lục lão phu nhân nghe vậy, miễn cưỡng Kiều Niên, hỏi.
- Cháu mới đến, lại sớm vậy?
Sáng nay Kiều Niên và Cố Châu đến. Giờ trời đã hơi tối.
- Bà nội, hôm khác chúng cháu lại về. Trời đã muộn . Bà nghỉ ngơi sớm . - Kiều Niên cười nói.
Sức khỏe của Lục lão phu nhân đã tốt hơn trước nhiều, nhưng bác sĩ dặn bà nghỉ ngơi sớm.
- cháu kh sau bữa tối? - Lục lão phu nhân nắm tay Kiều Niên, mắt đỏ hoe. Nếu kh Kiều Niên đã kết hôn, chắc c bà đã mời cô ở lại qua đêm.
Lục lão phu nhân khuôn mặt xinh đẹp của Kiều Niên, mắt đỏ hoe, sụt sịt.
- Bà ơi, cháu... - Kiều Niên nắm l tay bà Lục.
Cô dừng lại một chút nói.
- Tối nay cháu còn việc.
Th bà Lục vẻ muốn cùng Kiều Niên, Lục Kỳ vội vàng bước lên đỡ bà.
- Bà ơi, bà quên Lục Kỳ ? Lục Kỳ buồn quá. Bà ơi, bà đừng thiên vị nữa!
Lục lão phu nhân chợt tỉnh táo lại. Tuy Kiều Niên đã nhận ra gốc gác của , nhưng Kiều Niên vẫn còn hơi xa lạ với gia đình. Xem ra sau này, bà đền bù cho Kiều Niên.
Nhà họ Lục tiễn Kiều Niên ra cửa biệt thự. Dưới ánh mắt kh m thiện cảm của nhà họ Lục, Cố Châu lái xe .
Vừa lái xe, Cố Châu vừa quay sang Kiều Niên, trêu chọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1036-roi-di.html.]
- Vừa lái xe áp lực lắm.
Kiều Niên nhớ lại cảnh mọi trong nhà họ Lục Cố Châu đang lái xe với ánh mắt giận dữ. Cô mỉm cười nói.
- Em thực sự kh th áp lực gì cả.
- Em đền bù cho .
- Làm em đền bù cho được?
Sau khi Kiều Niên hỏi xong, cô lập tức hiểu ra. Cô khẽ nhíu mày.
- Đừng nói với em là lại nghĩ đến biệt thự Đ Giang nữa nhé!
Cố Châu im lặng. Khóe miệng hơi cong lên, lộ rõ tâm tư.
Kiều Niên kh buồn bàn bạc chuyện biệt thự Đ Giang với Cố Châu. Cô chỉ vào chỗ đậu xe cách đó kh xa và nói.
- Chúng ta đến biệt thự Phong Lâm .
- Hử?
- Nhà riêng của Cả. Giờ Kiều Hân và Hà Thành đang ở trong tay Cả . - Kiều Niên giải thích.
Vừa lái xe, Cố Châu dường như vừa nghĩ ra ều gì đó. Môi mỏng của khẽ cong lên.
- Em định xử lý bọn họ thế nào?
Kiều Niên mỉm cười, kh nói gì.
Biệt thự Phong Lâm nằm gần biển, cách xa tiếng ồn ào của thành phố. Nơi đây cực kỳ yên tĩnh.
Lục Châu cũng đã đến. xuống xe, đưa Kiều Niên và Cố Châu vào biệt thự.
Biệt thự của Lục Châu được xây theo phong cách Trung Hoa. đến hòn non bộ, xoay một hòn đá nhỏ bên cạnh. Hòn non bộ từ từ mở ra ở giữa.
Cửa hòn non bộ vừa mở ra, Kiều Niên chỉ cảm th lạnh buốt.
Bên trong một đường hầm. Hai bên đường hầm đều đèn. Lục Châu bước vào trước, nói.
- Cầu thang hơi ẩm ướt, thể trơn trượt. Cẩn thận nhé.
- Vâng. - Kiều Niên mỉm cười đồng ý.
Lúc này, tiếng bước chân từ xa vọng lại. Ba quay lại, th Lục Giang đang vội vã tới.
- !
Lục Giang bước vội vã. Dù là mùa đ, trán vẫn lấm tấm mồ hôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.