Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 104: Con Hoang
Bầu kh khí càng lúc càng ngượng ngùng. Kiều Hân run rẩy đứng dậy, l hết can đảm Kiều Niên.
- Chị, chị về . Chị muốn ăn cơm ở nhà trước khi kh?
Kiều Niên thật sự kh thể chịu đựng được việc ở lại nhà họ Kiều thêm nữa. Toàn thân cô giờ đây tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo.
Phớt lờ lời Kiều Hân nói, cô gắt lên.
- Trả cỏ Suranne lại cho !
Tô Tuyết cảm nhận được sự lạnh lẽo tỏa ra từ Kiều Niên. Trong thoáng chốc, bà chút choáng váng. Bà cảm th Kiều Niên ngày càng thay đổi. Cô kh còn là Kiều Niên ngoan ngoãn như trước nữa.
Cô đúng là một đứa con hoang.
Cô gái ngang bướng này sẽ kh bao giờ trưởng thành, dù nuôi dưỡng cô ta cả đời.
Ánh mắt Tô Tuyết thoáng qua vẻ lạnh lẽo.
Kiều Sơn cũng cảm nhận được sự thay đổi của Kiều Niên. Ông thản nhiên đập mạnh tách trà xuống đất, trừng mắt Kiều Niên. Ông nổi giận.
- Mày nói cái gì? mày dám nói chuyện với mẹ và em gái như vậy?! Muốn tao đưa mày trở lại bệnh viện tâm thần ? Biết đâu mày sẽ học được cách ăn nói cho phép với gia đình!
Kiều Niên dời ánh mắt từ Tô Tuyết sang Kiều Sơn. Cô khịt mũi, hỏi.
- Vậy nghĩ nên nói chuyện với một tên trộm như thế nào?
- Im lặng! Đồ khốn nạn! Nếu kh vì lợi ích trong hôn nhân của mày, mà sắp xếp cho mày gả vào nhà họ Cố, thì giờ mày vẫn còn kẹt trong bệnh viện tâm thần! - Kiều Sơn đau lòng khi nhắc đến họ Cố.
Nếu biết Cố Châu đẹp trai, khỏe mạnh, tương lai xán lạn, đã gả Kiều Hân .
- Từ lúc về nhà đến giờ, mày toàn nói chuyện “ăn cắp”. Nhà mày nợ mày cái gì?
Kiều Niên chưa kịp nói gì, Kiều Sơn đã nói tiếp.
- Nếu em gái mày kh vào bệnh viện tâm thần, chúng ta đâu biết mày định chuyển hết tài sản nhà họ Kiều ra ngoài!
Kiều Niên kh nói nên lời. Cô chưa từng th nào trơ trẽn như vậy. Điều này quả thực khiến cô mở rộng tầm mắt.
Nhưng bản thân Kiều Sơn lại kh th lời nói của gì sai. Ông lạnh lùng ra lệnh.
- Tao lệnh cho mày chuyển hết cỏ Suranne trong nhà họ Cố về nhà tao. Còn cây x trong bệnh viện, mày cũng mang về nhà họ Kiều luôn !
- Ông đang mơ à? - Kiều Niên kh nhịn được cười thành tiếng.
Kiều Sơn nghe th sự khinh miệt trong lời Kiều Niên. Ông tức giận nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-104-con-hoang.html.]
- Cười cái gì? Mau dời m thứ đó về đây!
Kiều Niên đứng đó mỉm cười, ánh mắt chằm chằm vào Kiều Sơn như đang xem một chú hề biểu diễn.
Kiều Sơn th rõ vẻ chán ghét trong mắt Kiều Niên. Ông tức giận đứng dậy.
- Mày kh hiểu tiếng Trung Quốc ? Mày cho rằng tao đang nói nhảm ?
Th Kiều Sơn nổi nóng, Tô Tuyết trừng mắt Kiều Niên.
- Xin lỗi bố cô ngay!
Kiều Hân thầm mừng rỡ, nhưng vẫn giả vờ ngoan ngoãn, ngây thơ như hoa sen trắng.
- Chị, nghe lời bố . Tim bố kh khỏe. Đừng chọc giận bố! Mau mang cỏ Suranne về!
Kiều Niên hoàn toàn kh để ý đến lời nói của Tô Tuyết và Kiều Hân. thẳng vào Kiều Sơn, cô mỉa mai.
- Chẳng đang nói bậy ?
Tô Tuyết kinh ngạc Kiều Niên. Bà kh ngờ Kiều Niên lại nói ra lời vô lý như vậy.
Kiều Sơn tức giận đến mức nghẹn thở, ho sặc sụa.
Tô Tuyết vội vàng vỗ lưng Kiều Sơn, cố gắng làm dịu cơn ho của . Ánh mắt bà ta rơi vào mặt Kiều Niên, bà ta nói bằng giọng già nua.
- Kiều Niên, đừng chọc giận bố cô. Mau mang cỏ Suranne về nhà . Quên chuyện hôm nay !
- Đồ khốn nạn! Đồ khốn nạn! - Th Kiều Niên tỏ vẻ thản nhiên, vô tư lự, Kiều Sơn kh khỏi nổi giận.
- Ông còn dám sỉ nhục nữa kh? Nghe thế phát ngán ! - Kiều Niên cười khẩy, nói chậm rãi.
- Mày... Mày kh biết kính trọng lớn!
Vừa nghĩ đến cỏ Suranne vô giá, cơn giận của Kiều Sơn bùng nổ.
- Đồ phản bội! Kh nói một lời, mày đã chuyển hết đồ đạc của nhà ta sang nhà họ Cố!
- Ông nói gì? - Kiều Niên nhướn mày.
Ánh mắt lạnh lẽo, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở.
- Ông kh cho cơ hội nói chuyện. Sau khi ném vào bệnh viện tâm thần, thèm đến thăm kh?
Lúc này, cả Kiều Sơn và Tô Tuyết đều tỏ vẻ bất mãn. Lúc đó, Kiều Sơn cảm th Kiều Niên đã chẳng còn là quân cờ tác dụng nữa . Vì vậy, kh nghĩ đến việc đến thăm cô.
Nếu biết Kiều Niên khả năng trồng cỏ Suranne, đã đưa cô về nhà từ lâu .
Chưa có bình luận nào cho chương này.