Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1085: Con Phải Tin Mẹ
- Kh sai. chúng bắt giữ là Kiều Hân. Xin đừng làm phiền chúng khi chúng đang làm việc! - Viên cảnh sát mặt lạnh t nói.
- Vậy thể nói chuyện với con gái được kh? chỉ muốn...
Tô Tuyết chưa kịp nói hết câu, Kiều Hân đã lạnh lùng ngắt lời.
- nghĩ giữa chúng ta chẳng gì để nói cả!
Tô Tuyết nghe Kiều Hân nói, bà như bị sét đánh. Bà đứng chôn chân tại chỗ, Kiều Hân với vẻ mặt khó tin. Giọng bà run run.
- Con... con thật sự biết hết mọi chuyện ?
Kiều Hân dừng lại, hai viên cảnh sát cũng vậy. Họ để hai mẹ con nói chuyện!
- Nếu kh muốn khác biết thì đừng làm! - Kiều Hân nghiến răng nghiến lợi nói.
Tô Tuyết cảm th tim như bị móc ra khỏi lồng ngực. Đau đến mức gần như nghẹt thở. Bà lắp bắp giải thích.
- Lúc đó mẹ muốn thả con ra. Kh ngờ con lại đụng Lục Châu. Con tin mẹ!
- Bà chưa từng nghĩ đến việc giao cho Lục Châu ? Lúc đó ta bắt bằng cách nào? - Kiều Hân cười lạnh hỏi.
- Lúc đó, mẹ cố ý thả con xuống giữa đường để Lục Châu kh tìm th con. Mẹ còn định lái xe dụ họ , nhưng kh ngờ cuối cùng ta lại tìm th con! Gần cuối, Tô Tuyết khóc đến mức kh thở nổi. Với vẻ mặt tuyệt vọng, bà nói.
- Con là con gái của mẹ. Con đã bảo vệ mẹ tốt, mẹ làm thể làm hại con được?
Kiều Hân cười lạnh hỏi.
- Cuối cùng bà cũng chịu khai à? Nếu kh bà đón từ bệnh viện về, làm gặp được Lục Châu? Nói cách khác, ngay từ đầu bà đã định giao cho ta. Sau đó, bà cảm th tội lỗi và chuẩn bị bu tha . đúng vậy kh?
Tô Tuyết nghe Kiều Hân nói, hơi há miệng, nhưng kh nói nên lời.
Kiều Hân nói đúng!
Đây là lỗi của bà!
Ban đầu, bà đúng là định nghe lời Kiều Sơn, giao Kiều Hân cho Lục Châu để bảo vệ con trai.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Lúc này, một hầu đẩy Kiều Sơn ngồi xe lăn vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1085-con-phai-tin-me.html.]
Kiều Sơn đang nằm viện, nhưng gọi ện bảo về nhà. Họ nói nếu kh về, họ sẽ tấn c Kiều Vũ, nên Kiều Sơn đành quay lại.
Ông viên cảnh sát đang giữ Kiều Hân, đồng tử bất giác giãn ra. Ông kinh ngạc hỏi.
- các lại mang con ?
Khi Kiều Hân nghe Kiều Sơn nói, cô sững sờ.
Ánh mắt cô rời khỏi mặt Kiều Sơn và dừng lại ở chân . Chính tay cô đã bẻ gãy chân .
Mắt Kiều Hân càng lúc càng đỏ. Nếu cô kh chọc giận Cố Châu, Cố Châu lại ép cô bẻ gãy chân cha ?
duy nhất mà cô làm thất vọng trong gia đình này chính là cha cô!
Đôi chân Kiều Hân khuỵu xuống, suýt nữa thì ngã xuống đất. Th vậy, viên cảnh sát lập tức đỡ Kiều Hân dậy.
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống đất. Kiều Hân Kiều Sơn với đôi mắt ngấn lệ. Cô đưa tay lau nước mắt trước khi kịp rõ mặt Kiều Sơn.
lẽ vì chân cha cô bị thương, tr tiều tụy hơn nhiều.
Kiều Hân vẫn nhớ ngày xưa Kiều Sơn từng phấn chấn, nhưng giờ cha cô đã tàn tật!
Kiều Hân vô cùng hối hận!
Lúc đó, cô kh nên để cha chịu khổ thay !
Cô đã làm tổn thương yêu thương cô nhất trên đời!
Kiều Hân mặt Kiều Sơn, nghẹn ngào nói.
- Bố ơi, con thực sự xin lỗi. Con đã làm bố tổn thương. Lẽ ra lúc đó con nên gãy chân. Giờ con mới biết, trong nhà chỉ bố đối xử tốt với con nhất!
May mắn thay, cha cô đã đối xử tốt với cô. Nếu kh, cô đã cảm th kh còn hy vọng sống sót.
Kiều Sơn nghe Kiều Hân nói vậy, cảm th chút áy náy, nhưng giờ kh thể nói ra sự thật. Những gì xảy ra với Kiều Hân ở Thổ Miếu giống như một cái gai trong tim .
Kiều Sơn áy náy nói.
- Đừng nói vậy. Bố kh bảo vệ con tốt. Con là con gái của bố, bố cố gắng hết sức để bảo vệ con!
Tô Tuyết đứng bên cạnh nghe Kiều Sơn nói vậy thì trợn tròn mắt, suýt nữa thì kh thở được.
- lại giả tạo như vậy? - Tô Tuyết lớn tiếng chất vấn, giận dữ trừng mắt Kiều Sơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.