Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1087: Quà Tặng
Kiều Hân quay sang một bên. Cuối cùng cô cũng hiểu được thế nào là đáng thương. Chắc c mẹ cô gì đó đáng ghét.
Trước đây, bố cô luôn đánh mẹ. Lúc đó, cô luôn cảm th bố như một con quỷ dữ, lúc nào cũng muốn đánh mẹ.
Nhưng giờ cô hiểu rằng đó là vì mẹ cô đáng bị đánh!
Bà là phụ nữ đã phản bội chồng và âm mưu hãm hại con gái . Một như vậy còn quyền gì để sống?
Kiều Hân hít một hơi thật sâu, ánh mắt dần trở nên kiên định. Cô Kiều Sơn, giọng ệu dịu dàng hơn nhiều.
- Bố ơi, con để lại một món quà cho bố trong ngăn kéo dưới kệ sách trong phòng làm việc. Con muốn tự tặng bố, nhưng bây giờ lẽ kh thể làm được !
Kiều Hân từ từ cúi mắt xuống. Cô muốn th vẻ mặt của bố khi th món quà.
Tuy bố cô sẽ buồn khi th món quà này, nhưng nó lại quan trọng với .
Kiều Hân liếc Tô Tuyết một cái lạnh lùng. Cô tự hỏi tương lai của Tô Tuyết sẽ ra .
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Khi Kiều Sơn nghe Kiều Hân nói, vẻ áy náy trong mắt càng lúc càng hiện rõ. Ông cảm động.
Bao nhiêu chuyện đã xảy ra với Kiều Hân, vậy mà Kiều Hân lại chuẩn bị quà cho .
Càng nghĩ, Kiều Sơn càng cảm th áy náy. Ông kh nhịn được nói.
- Kiều Hân, tất cả là lỗi của bố! Bố xem quà con tặng bố nhé!
Ánh mắt Kiều Hân rơi trên mặt Kiều Sơn, cô khẽ lắc đầu.
Giờ cô đã hiểu, bố cô đã vất vả nhiều năm qua. Chính bố cô đã nuôi sống gia đình này, nhưng mẹ cô lại là kéo bố cô xuống.
- Bố! - Kiều Hân cố gắng gượng cười.
- Bố sẽ đến thăm con! - Kiều Sơn Kiều Hân với vẻ đau lòng, ánh mắt đầy lo lắng.
Th mọi chuyện sắp xong, viên cảnh sát nói.
- Trễ . Đi thôi!
Kiều Hân mím môi, theo viên cảnh sát!
Kiều Sơn vội vàng sai đẩy ra ngoài. Tô Tuyết cũng theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1087-qua-tang.html.]
Kiều Niên bóng lưng Tô Tuyết và Kiều Sơn, cười lạnh.
- Thật giả tạo!
- Xong việc . Về nhà thôi! - Vừa nói, Cố Châu vừa đưa tay nắm l tay Kiều Niên, đan xen những ngón tay vào nhau.
Kiều Niên mặt Cố Châu. Hình ảnh Cố Kỳ và Tiểu Thi hiện lên trong đầu cô. Cô khẽ mở miệng.
Giờ đã nhận Lục gia, cô biết những kẻ bắt c năm xưa cũng biết cô vẫn còn sống.
Chuyện nhà họ Kiều đã được giải quyết. Kiều Hân sắp vào tù, âm mưu của cô ta sẽ dừng lại!
Nhưng cô vẫn chưa tìm th con . Nghĩ đến đây, lòng Kiều Niên thắt lại, cô nhíu mày.
Điều quan trọng nhất với cô là tìm th con. Nhưng giờ kh th tin gì về con, tìm th con chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Kiều Niên nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Châu, vẻ mặt nghiêm túc. Cô nghiêm túc nói.
- Em còn chuyện muốn nói với !
- Ừ! - Vừa nói, Cố Châu vừa kéo Kiều Niên ra.
Kiều Vũ bất lực Cố Châu và Kiều Niên sánh bước bên nhau. hai nắm tay nhau, chậm rãi cụp mắt xuống, ánh mắt tràn ngập sự thất vọng.
Đã từng lúc cũng nghĩ đến việc đan tay sánh bước cùng Kiều Niên
Nhưng đó chỉ là hy vọng hão huyền của !
mất Kiều Niên vì kh trân trọng cô.
những một khi đã lỡ mất thì kh bao giờ tìm lại được nữa!
kh đủ may mắn để trân trọng Kiều Niên...
Kiều Vũ cúi đầu, ngơ ngác bước về phía từ đường!
Sau vài phút, hầu đẩy Kiều Sơn ra.
Suy nghĩ của Kiều Sơn đơn giản. Chuyện đã xảy ra thì kh thể thay đổi được. Ông kh thể nào đưa Kiều Hân ra khỏi tù ngay lập tức. Điều duy nhất thể làm là giúp Kiều Hân sống tốt hơn trong tù, hoặc lẽ là đưa cô ra khỏi tù càng sớm càng tốt!
Kiều Sơn muốn đến từ đường, nhưng nhớ ra Kiều Hân đã nói rằng cô để lại cho một món quà, nên bảo hầu đưa đến thư phòng của Kiều Hân.
Tất nhiên, tự mở món quà con gái để lại cho . Vì vậy, sai hầu tìm món quà Kiều Hân đã để lại cho !
Theo chỉ dẫn của Kiều Hân, Kiều Sơn tìm th một tập hồ sơ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.