Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1092: Ông Giết Người Rồi Sao?
Lúc này Kiều Sơn mới hoàn hồn. Ông vô thức bu tay, th Tô Tuyết ngã xuống đất. Sắc mặt bà tái nhợt, như thể đã c.h.ế.t .
Cái này, cái này...
Ông g.i.ế.c ?
Ánh mắt Kiều Sơn rời khỏi khuôn mặt Tô Tuyết, rơi xuống đôi tay đang run rẩy của . Chẳng lẽ thật sự đã bóp c.h.ế.t Tô Tuyết bằng chính đôi tay của ?
Kiều Vũ bất lực Kiều Sơn, vội vàng tiến lại gần Tô Tuyết. lay Tô Tuyết thật mạnh, hét lớn.
- Mẹ ơi, mẹ ơi, tỉnh lại !
Lúc này, Tô Tuyết như một con búp bê vải vô hồn, kh một chút phản ứng.
Tim Kiều Vũ đập thình thịch.
Chẳng lẽ Tô Tuyết đã c.h.ế.t ?
Nhận ra ều này, tim Kiều Vũ đập loạn xạ, thái dương giật giật.
Kiều Sơn ngồi trên xe lăn, Tô Tuyết bất động. Ông chút lo lắng.
- Bà ta... bà ta đã c.h.ế.t ?
Kiều Vũ cau mày Tô Tuyết, nói.
- Con cũng kh biết.
Tô Tuyết đã chết!
Khi Kiều Sơn nhận ra ều này, cảm th kh thể tin được, nhưng cũng vui mừng.
Ba mươi năm qua, đã bị Tô Tuyết đùa giỡn như một kẻ ngốc.
Kiều Sơn cười lạnh, lẩm bẩm.
- Chết cũng tốt. Nếu kh, sẽ mất mặt ở bên ngoài. Trời cao thật nhân từ, để cho cô ta chết.
Lúc này Kiều Vũ kh thời gian để tr cãi với Kiều Sơn nữa. Mỗi giây phút đều quan trọng đối với Tô Tuyết. vội vàng bế Tô Tuyết lên, đặt bà lên cửa sổ, nh chóng mở tất cả các cửa sổ.
Gió lạnh thổi vào, thổi bay kh khí trong phòng, mang theo luồng kh khí trong lành.
Kiều Vũ đặt tay lên tim Tô Tuyết, ấn mạnh, giúp bà hồi sức tim.
Kiều Vũ kh dám dừng lại một chút nào. Vừa làm hô hấp nhân tạo, vừa gọi Tô Tuyết.
- Mẹ ơi, tỉnh lại ! Tỉnh lại !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1092-ong-giet-nguoi-roi-.html.]
Kh biết qua bao lâu, Tô Tuyết đột nhiên mở mắt ra, hít một hơi thật sâu. bà thở phào nhẹ nhõm.
Kiều Vũ cảm th đã lâu chưa làm hô hấp nhân tạo, nhưng khi liếc đồng hồ, mới chỉ hơn ba mươi giây.
Tô Tuyết chớp mắt. Khi rõ Kiều Vũ, bà vẫn còn hơi choáng váng. Bà yếu ớt hỏi.
- Kiều Vũ, mẹ vừa...
Tô Tuyết chưa kịp nói hết câu, đã nghe th giọng Kiều Sơn cách đó kh xa.
- Đồ khốn, mày may mắn thật đ!
Tô Tuyết đột nhiên ngồi dậy, Kiều Sơn đang ngồi trên xe lăn. Ký ức về việc Kiều Sơn bóp cổ bà ngay lập tức ùa về trong tâm trí bà.
Bà l hai tay che cổ, sợ hãi Kiều Vũ bên cạnh. Thở hổn hển, bà nói.
- Kiều Vũ, chuyện . Bố con phát ên . Ông muốn bóp cổ mẹ đến chết. Cứu mẹ, cứu mẹ!
Kiều Sơn Tô Tuyết núp sau Kiều Vũ. Hình ảnh Tô Tuyết giả vờ đau khổ bao nhiêu năm lại hiện lên trong đầu .
Trước đây, mỗi lần th Tô Tuyết đau khổ, đều khao khát giúp bà giải quyết mọi vấn đề.
Nhưng giờ đây, chỉ cảm th Tô Tuyết thật đáng ghét.
Một đời thể bao nhiêu năm? Ba mươi năm quan trọng nhất của đều đã dành cho Tô Tuyết, vậy mà Tô Tuyết lại lừa dối suốt ba mươi năm.
Ba mươi năm qua, đã bị Tô Tuyết lợi dụng như một kẻ ngốc.
- Con khốn, lại đây. Ngoài việc giả vờ ủy khuất và suốt ngày lăng nhăng với đàn , mày còn biết làm gì? Lại đây. Tao kh g.i.ế.c mày, tao sẽ thật sự phụ lòng mày vì đã bắt tao làm chồng bị cắm sừng bao nhiêu năm nay! - Kiều Sơn Tô Tuyết với ánh mắt căm hận. Nếu kh chân bây giờ kh còn thoải mái, đã tới kéo Tô Tuyết lại !
Tô Tuyết nghe Kiều Sơn nói, mặt mày tái mét vì sợ hãi. Bà vội vàng hét lên.
- Con trai, con cứu mẹ. Nếu kh, mẹ sẽ chết!
Kiều Vũ lúc này đang đứng giữa Tô Tuyết và Kiều Sơn, mặt đối mặt với họ.
- Kiều Vũ, đây là thù hằn cá nhân giữa bố và con khốn đó. Cút ! - Kiều Sơn thở hổn hển, toàn thân nóng bừng bừng.
Tô Tuyết nghĩ đến lá thư Kiều Hân gửi Kiều Sơn, ánh mắt dần tối sầm lại. Con gái bà đã phản bội bà . Chỉ còn lại Kiều Vũ.
Tô Tuyết nắm l cánh tay Kiều Vũ, nước mắt lưng tròng van xin.
- Kiều Vũ...
- Con khốn nạn. Đến giờ mày vẫn dùng chiêu trò với yêu để hành hạ con . Mày kh th ghê tởm ! - Kiều Sơn giận dữ ngắt lời Tô Tuyết. Ông ghét cái kiểu Tô Tuyết hư hỏng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.