Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1126: Thổi Bay Cả Nhà?
Đang lúc Giang Trì còn đang hoang mang, giọng Kiều Niên lại vang lên.
- Giang Trì, ở đó kh?
Nghe th giọng Kiều Niên, Giang Trì nhíu mày. Giọng Kiều Niên lúc nói chuyện với Lục Kỳ nhẹ nhàng, lại nghiêm túc như vậy với ?
- ta ở đây. - nói là Tần Xuyên.
- Giang Trì, kh được phép động đến một sợi tóc của Lục Kỳ, em gái ruột của ! Nếu dám làm hại con bé, sẽ cho đến phá hủy thành phố ma của ! - Giọng Kiều Niên cao vút, đầy vẻ tức giận.
Giang Trì nhíu mày đến mức muốn bóp c.h.ế.t một con ruồi!
Cố Châu và Kiều Niên đã quá xa !
Lúc đó, để cứu Kiều Niên và Lục Châu, Cố Châu đã cho xe tăng bao vây thành phố ma của , thậm chí còn dọa sẽ cho nổ tung nó!
Giờ thì, vì Lục Kỳ, Kiều Niên đã tức giận đến mức muốn cho nổ tung thành phố ma của .
hai này lại thể nóng tính đến vậy? lúc nào cũng muốn cho nổ tung nhà vậy?
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Ngay lúc Giang Trì sắp nổi giận, nghe Kiều Niên nói.
- đã hứa giúp ều tra nguyên nhân cái c.h.ế.t của Giang Trừng. đã tìm được m mối . Chờ về.
Lần này, giọng Kiều Niên dịu nhiều.
Nếp nhăn trên mặt Giang Trì giãn ra. Cố Châu và Kiều Niên quả thực giống nhau như đúc. Trước tát ta một cái, sau đó lại cho kẹo.
Tuy nhiên, thứ kẹo này lại là thứ Giang Trì muốn nhất.
Giang Trì hờ hững đáp.
- Được.
Nghe câu trả lời của Giang Trì, Kiều Niên cúp máy kh chút thương tiếc!
Giang Trì vẫn còn nhớ đôi mắt đẹp và khuôn mặt đẹp đến mức khiến ta đau lòng của Kiều Niên.
Thật đáng tiếc.
Cô đã kết hôn !
Nhưng đã lâu lắm chưa gặp Kiều Niên!
Giang Trì hờ hững giơ tay, đám vệ sĩ lập tức cất súng.
Tần Xuyên liếc đám lính đánh thuê bên cạnh nói.
- Được , mọi thể !
- Vâng!
Sau khi đám vệ sĩ và lính đánh thuê rời , trong phòng chỉ còn lại Giang Trì, Tần Xuyên và Lục Kỳ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1126-thoi-bay-ca-nha.html.]
Vừa phòng riêng nhiều như vậy, kh khí cũng loãng .
Giờ phòng riêng đã rộng hơn, Lục Kỳ thở phào nhẹ nhõm. Cô đặt tay lên ngực, vẫn còn chút lo lắng.
Cuối cùng cô cũng bình tĩnh lại. Khi ngẩng đầu lên, cô th vết thương trên má Tần Xuyên vẫn còn chảy máu. Cô lo lắng nói.
- Tần tiên sinh, mặt ... mặt bị thương . ...
Khi th Tần Xuyên sang, Lục Kỳ lập tức lo lắng, ngại ngùng nói.
- Hay là giúp băng bó nhé?
Nghe được lời nói của Lục Kỳ, Giang Trì nhíu mày.
th vẻ lo lắng trong mắt Lục Kỳ, Tần Xuyên khẽ lắc đầu, nói.
- Kh cần đâu. Về chúng ta sẽ xử lý.
- Ồ. - Lục Kỳ ngoan ngoãn đáp, nhưng cô kh khỏi Tần Xuyên.
Nghĩ đến việc Tần Xuyên bị thương vì bảo vệ , cô cảm th áy náy.
Nếu vết thương trên mặt Tần Xuyên để lại dấu vết thì ? Liệu bị biến dạng kh?
Hình như chị gái cô quen thuộc với . Hai là bạn bè ?
Ba tiếng sau, trực thăng của Cố Châu dừng lại ở thành phố An.
Kiều Niên lập tức xuống máy bay và ra khỏi sân bay. Cố Châu theo sát phía sau.
Ngoài sân bay, một chiếc xe đang đỗ. Kiều Niên liếc biển số xe lên xe cùng Cố Châu.
Trên máy bay, Trần Th đã gọi chiếc xe này cho họ.
Sau khi Kiều Niên đưa địa chỉ, cô nắm chặt túi xách. Trong túi vẫn còn cuốn nhật ký của Giang Trừng.
Lần này, khi đến MY, cô định đưa cho Giang Trì cuốn nhật ký của Giang Trừng, nhưng kh ngờ lại kh ở đó!
Cô chưa bao giờ ngờ Giang Trì lại ý đồ với Lục Kỳ. Nghĩ đến tính cách khó đoán của Giang Trì, cô càng nhíu mày hơn.
th sắc mặt tái nhợt của Kiều Niên, Cố Châu biết cô đang lo lắng cho Lục Kỳ. đưa tay nắm l bàn tay nhỏ n của Kiều Niên, đan xen các ngón tay vào nhau, nhẹ nhàng an ủi cô.
- Đừng lo, Tần Xuyên vẫn ở đây. Lục Kỳ sẽ ổn thôi.
Khi Kiều Niên nghe th lời Cố Châu, cô gật đầu một cách lơ đãng.
- Mong con bé ổn.
Trần Th lái xe nh hơn nữa.
Chưa đầy hai mươi phút, xe đã dừng lại trước cửa quán cà phê Venus.
nhiều đang đứng xung qu quán cà phê. Từng một, họ tò mò đám vệ sĩ và lính đánh thuê đang đứng ở cửa quán cà phê. Kh ai dám lên tiếng.
Tần Xuyên chắc đã bao vây cả quán cà phê từ lâu !
Quả nhiên là lão Tần. Làm tốt lắm!
Chưa có bình luận nào cho chương này.