Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1131: Chết Vì Cô Sao?
Bề ngoài, là chăm sóc Giang Trừng, nhưng thực tế, Giang Trừng mới là chăm sóc !
Giang Trì đọc nhật ký ngày càng nh. Kh mất nhiều thời gian để đọc xong. nặng nề khép lại.
Th Giang Trì tâm trạng kh tốt, Kiều Niên tỏ ra đồng cảm. Cô do dự một chút nói.
- chọn . nên cảm ơn và sống thật tốt!
Giang Trì hít một hơi thật sâu. Ánh mắt dừng lại trên đôi giày cao gót của Kiều Niên, thể th được mắt cá chân thon dài của cô.
- Giang Trì, giờ hẳn đã biết rõ Cả của đã từng cứu em . Chẳng nên bu bỏ mối thù giữa hai ? - Kiều Niên tiếp tục.
Giang Trì ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ hoe, đôi mắt x biếc tràn ngập bi thương. Xung qu vẫn còn đỏ ngầu, tr buồn bã nhưng lại tràn đầy hận thù.
Kiều Niên vẻ mặt buồn bã của Giang Trì. Cô đã ghét từ lâu, nhưng cô đột nhiên nhận ra rằng cô đã ghét nhầm . Cô suy nghĩ một lúc nói.
- Em trai chắc hẳn muốn hạnh phúc.
Giang Trì mím môi, cúi đầu cuốn nhật ký trên tay. Một lúc sau, nói.
- Xin lỗi, lúc trước đã hiểu lầm.
Kiều Niên thở phào nhẹ nhõm. Xem ra Giang Trì là biết phân biệt đúng sai.
Nhưng câu nói tiếp theo của Giang Trì lại khiến tim Kiều Niên như nhảy lên tận cổ họng.
- Em trai c.h.ế.t vì cô ?
Bất ngờ, Kiều Niên vào đôi mắt x biếc của Giang Trì. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cô cảm nhận được sát khí tỏa ra từ Giang Trì.
Nếu ánh mắt thể g.i.ế.c , cô đã bị Giang Trì xé xác từ lâu .
Kiều Niên nghĩ đến những gì được viết trong nhật ký của Giang Trừng. Giang Trừng quả thực đã c.h.ế.t vì cô, nhưng cô kh thể nào l mạng mà đền bù cho Giang Trừng. Điều duy nhất cô thể làm là tìm ra những kẻ đã sát hại Giang Trừng và đưa chúng ra trước c lý.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1131-chet-vi-co-.html.]
Cố Châu nhận th ánh mắt đầy sát khí của Giang Trì. hơi nhích về phía trước, che khuất tầm của Giang Trì về phía Kiều Niên. lạnh lùng đáp trả ánh mắt của Giang Trì.
- còn muốn tìm một con cừu tế thần hay một vật tế thần để báo thù cho em trai ? muốn cô làm cừu tế thần hay vật tế thần đó à? – Cố Châu khẽ nhíu mày.
Kh đợi Giang Trì nói, ánh mắt của Cố Châu lập tức trở nên lạnh lẽo. nói tiếp.
- Cô hoàn toàn kh biết chuyện này. Nếu thực sự muốn trả thù cô , hãy đánh trước!
Kiều Niên ngồi bên cạnh Cố Châu. Nghe th lời Cố Châu nói, lòng cô ấm áp hẳn lên. Dường như Cố Châu sẽ bảo vệ cô bất kể thế nào. Cảm giác này thật tốt!
- Trả thù cô à? - Giang Trì hơi nheo mắt. Giọng nói lạnh lùng, nghiến răng nghiến lợi nói.
- Đúng như nói, lúc đó cô thậm chí còn kh biết em trai . Trả thù cô ích gì chứ?
Cố Châu nghe Giang Trì nói vậy, Giang Trì chằm chằm kh chớp mắt, như thể đang xác định xem ta nói đúng sự thật hay kh!
- Tìm ra hung thủ . Đến lúc đó, thể báo thù cho Giang Trừng! - Kiều Niên ngồi thẳng dậy, Giang Trì kh chớp mắt.
- Báo thù? - Giang Trừng lặp lại.
Bất kể trả giá thế nào, Giang Trì cũng chỉ hy vọng Giang Trừng thể sống lại. Nhưng trời sẽ kh cho Giang Trừng thêm một cơ hội sống lại nữa!
Trong ấn tượng của , em trai ấm áp như mặt trời, vậy mà một em trai đẹp đẽ như vậy lại bị giết!
- Em trai thật sự quá ngây thơ. Nó quá ngây thơ. Nó chưa từng trải qua ều gì tà ác. Thế gian này thật hiểm ác. Là lỗi của ! - Lòng Giang Trì đau đớn đến mức muốn chết.
Giang Trì đã khắp nơi. Vì đã quen với bóng tối của xã hội, kh muốn Giang Trừng th những ều đen tối đó. sẽ quét sạch mọi chướng ngại vật cho em trai .
Chính vì đã bảo vệ Giang Trừng quá tốt nên Giang Trừng mới ngây thơ như vậy.
Giang Trừng biết con gái lớn của nhà họ Lục vẫn chưa chết, nên muốn mang cô đến gặp Lục Châu để báo đáp ân cứu mạng của Lục Châu.
Giang Trừng chắc c kh biết rằng khi vạch trần bí mật của khác, những kẻ đó sẽ tàn nhẫn g.i.ế.c c.h.ế.t !
Đó là lỗi của . đã đánh giá thấp bản chất con . đã kh bảo vệ được Giang Trừng!
Chưa có bình luận nào cho chương này.