Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1136: An Ủi Cô
- Giờ ổn . - Khuôn mặt hơi tái nhợt của Cố Châu hiện lên nụ cười.
đưa tay nắm l tay Kiều Niên, nhẹ nhàng nói.
- Về nhà thôi. Chúng ta nên nghỉ ngơi cho tốt.
Mặc dù Kiều Niên đã ngủ ở MY và ngủ bù trên máy bay, nhưng cô chưa bao giờ ngủ ngon. Cô đúng là nên nghỉ ngơi cho tốt. Sau khi gặp mẹ, cô thể cùng Cố Châu đến MY.
Cố Châu và Kiều Niên trở về biệt thự nhà họ Cố. Trời đã tối. Hai đã chạy vạy khắp nơi hai ngày. Buổi chiều khi trở về thành An, cả hai đều vô cùng căng thẳng. Tắm rửa xong, nằm trên giường kh lâu sau đã ngủ .
Sáng hôm sau, Kiều Niên bị tiếng chu ện thoại đánh thức.
- Alo? - Kiều Niên mơ màng nói.
- Đường, làm phiền em kh?
Giọng nói dịu dàng của Lục Châu vang lên trong ện thoại, cơn buồn ngủ của Kiều Niên lập tức tan biến. Cô vội vàng ngồi dậy, liếc giường bên cạnh. Giường trống trơn, chứng tỏ Cố Châu đã dậy .
- Kh, vừa em dậy ! - Kiều Niên xuống giường, giày vào. Cô vươn vai kéo rèm cửa ra!
- Bố mẹ sẽ về lúc sáu giờ chiều nay. Tối nay hai đến ăn cơm nhé!
Kiều Niên hơi sững sờ. Tay cô bu lỏng, ện thoại suýt rơi xuống đất. Cô vội vàng giữ chặt.
- Họ về sớm vậy ?
- Ừ! Đến lúc đó, ăn mặc thật đẹp đến nhé!
Sau khi cúp máy, Kiều Niên liếc đồng hồ. Khoảng chín giờ. Cô vào phòng tắm rửa mặt và làm vài bước dưỡng da đơn giản. Sau đó, cô mở tủ quần áo ra và bắt đầu tìm quần áo.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Kiều Niên lục lọi từng bộ đồ một. M bộ đồ này đều đẹp, nhưng cô cảm th kh bộ nào phù hợp với tiệc tối nay.
Khi Cố Châu bước vào, th một đống quần áo của Kiều Niên trên giường. Lúc này, Kiều Niên vẫn đang cau mày lục tung tủ quần áo.
Cố Châu bước đến bên Kiều Niên, ôm cô từ phía sau. đưa tay xoa dịu nỗi lo lắng của cô.
- vậy?
Khi Kiều Niên nghe th giọng Cố Châu, cô khẽ mím môi, lo lắng nói.
- Tối nay bố mẹ em sẽ về. Cả bảo chúng ta tối nay qua ăn cơm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1136-an-ui-co.html.]
Đôi mắt Cố Châu tràn ngập ý cười, nhẹ nhàng an ủi cô.
- Thật ra, em kh cần căng thẳng như vậy. Hai mẹ con là m.á.u mủ . Em mặc gì bà cũng thích!
Giọng Cố Châu dịu dàng và kiên định!
Kiều Niên đẩy tay Cố Châu ra, quay lại , vẻ mặt đầy lo lắng.
- Em vừa nhớ lại chuyện lúc trước...
- Niên Nhi! - Cố Châu kh chút do dự ngắt lời Kiều Niên. dịu dàng cô, nghiêm túc nói.
- Đừng sợ. Chắc c lúc đó bà bị lừa . Bà chắc c kh biết gì cả.
Kiều Niên Cố Châu kh chớp mắt, đôi mắt đẹp như hồ ly lấp lánh. Cô khẽ gật đầu, mỉm cười.
- Vâng!
- Vẫn còn sớm. Xuống ăn cơm trước. Ăn sáng xong chúng ta từ từ chọn quần áo nhé? Chúng ta còn cả buổi chiều. - Cố Châu cười nói.
- Được. - Kiều Niên khẽ gật đầu, đáp.
Hôm nay hai đứa nhỏ đã học. Ăn sáng xong, Kiều Niên và Cố Châu trở về phòng.
Kiều Niên quần áo trên giường và trong tủ, kh khỏi nhíu mày.
- Em thật sự kh biết nên mặc gì.
Vừa Kiều Niên chỉ thoa kem dưỡng da chứ chưa trang ểm. Cố Châu mỉm cười với Kiều Niên và hỏi.
- Hôm nay em định mặc đồ kiểu gì?
- Em kh biết. - Kiều Niên thực sự kh biết đối mặt với bố mẹ thế nào. Kh hiểu , cô lại cảm th hồi hộp. Mỗi lần nhắc đến bố mẹ, cô lại kh khỏi nghĩ đến Kiều Sơn và Tô Tuyết.
Cô lo lắng, dù làm gì nữa, cô cũng sẽ sai và bị ghét.
Cố Châu đẩy Kiều Niên ra ghế sofa ép cô ngồi xuống. Sau đó, l ra một bộ đồ đưa cho Kiều Niên. mỉm cười, nói.
- th bộ này hợp.
Kiều Niên bộ đồ nói.
- Được , em sẽ làm theo lời , trang ểm một chút.
Chưa có bình luận nào cho chương này.