Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1153: Bản Sao
Kiều Niên đứng chôn chân trên mặt đất, ánh mắt tràn ngập lòng biết ơn.
Mặc dù câu hỏi của cha cô dành cho Cố Châu khá gay gắt và lẽ Cố Châu cảm th kh thoải mái khi nghe, nhưng cô thể nhận ra cha đang lo lắng cho Tống Vũ.
Tống Vũ là con gái nuôi của cha cô. Cha cô đã quan tâm đến con gái nuôi của . Làm thể kh đối xử tốt với con gái ruột của chứ?
Môi Kiều Niên cong lên một cách khó nhận th, nhưng cô nh chóng l lại bình tĩnh.
Cố Châu rời mắt khỏi khuôn mặt Lục Du và liếc mọi . Th mọi với vẻ mặt lo lắng, tự nhiên hiểu được sự lo lắng của họ.
Ánh mắt cuối cùng cũng dừng lại trên khuôn mặt Kiều Niên. Giọng nói dịu dàng và trầm thấp.
- Làm con thể nỡ rời xa cô chứ?
Cô vẫn còn sống. Làm dám chết?
Kiều Niên vào đôi mắt sâu thẳm như biển của Cố Châu. Cô cảm th nghẹn ngào trong cổ họng.
Trong cơn mơ màng, cô nhớ lại chuyện năm sáu tuổi. Nếu kh , lẽ cô đã c.h.ế.t từ lâu .
chính là đã cho cô sinh mệnh.
Hai họ quả thực là định mệnh của nhau.
Lục Du ánh mắt của Cố Châu, cô gái xa lạ và Tống Vũ cách đó kh xa.
Lạ thật.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Tại Cố Châu lại hứa hẹn với một cô gái xa lạ?
Tống Vũ của bị phản bội ?
Lục Du cảm th gì đó kh ổn, nhưng kh biết là gì.
- Bố vợ.
Giọng nói của Cố Châu cắt ngang dòng suy nghĩ của Lục Du. Ông ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt kiên định của Cố Châu.
- con gái nhà họ Lục mà con muốn gả cho cả đời này chính là con gái lớn nhà họ Lục, Lục Niên.
Nghe nhắc đến Đường, ánh mắt Lục Du dần dần tối lại. Lòng đau nhói, nhưng cũng cảm th nhẹ nhõm.
Ông kh ngờ Cố Châu vẫn còn nhớ Đường sau bao nhiêu năm xa cách. Thật sự khó khăn cho Cố Châu.
Lục Du Cố Châu, thở dài não nề. Ông vỗ vai Cố Châu, thành tâm an ủi.
- Tiểu Châu, c.h.ế.t đã . Đường...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1153-ban-.html.]
Giọng Lục Du chút nghẹn ngào, nói tiếp.
- Cháu là một đứa trẻ ngoan, con bé cũng vậy, nhưng cháu kh nên lãng phí thời gian với nó. sống tiếp tục. Cháu tìm một cô gái cháu thích.
Nụ cười trên mặt Cố Châu càng lúc càng rõ ràng. khẽ liếc Kiều Niên, lại thu ánh mắt lại, vui vẻ nói.
- Bố vợ, Niên Nhi là con muốn cưới nhất. Ngoài cô ra, con kh muốn ai khác.
Lục Du nghe Cố Châu nói vậy, vô cùng cảm động. Nhưng Đường của lại kh được phúc phận này. Ông kh muốn Đường trì hoãn cuộc sống của Cố Châu.
- Bố vợ. – Cố Châu đoán được Lục Du đang nghĩ gì qua vẻ mặt của . nhắc nhở.
- Bố còn nhớ lời vị hòa thượng nói trước khi kh?
Lục Du suy nghĩ kỹ càng. Vị hòa thượng nói rằng linh hồn của Đường kh ở nhà. Chẳng lẽ Cố Châu đã tìm th kiếp sau của Đường ?
... lại thế này?
Lục Du ngẩng đầu lên, th mắt Tô Nhan đỏ hoe, như thể đang khóc.
Lục Du khẽ nhíu mày. Khi bắt gặp đôi mắt đẫm lệ của Tô Nhan, hơi sững sờ.
Hai vợ chồng dường như thần giao cách cảm. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lục Du, Kiều Niên với vẻ ngạc nhiên.
Lục Du là cưng chiều vợ. Bình thường, kh khác phái đến hai lần. Điều này đã thành thói quen.
Lúc mới bước vào phòng ăn, chỉ th một cô bé xa lạ ngồi cạnh Tô Nhan. Giờ kỹ hơn, tim bắt đầu đập loạn xạ.
Tr họ giống nhau quá!
Quá giống!
Tr cô giống Tô Nhan đến 70% hồi trẻ!
Trên đời này nhiều giống nhau. Tô Nhan kh thể nào đỏ mắt chỉ vì ngoại hình của ai đó được, trừ khi đó là con gái của .
Liệu cô là Đường kh?
Lục Du Tô Nhan với vẻ mặt khó tin, như thể đang hỏi bà ều gì đó.
Môi Tô Nhan cong lên, đôi mắt đẹp đẫm lệ. Bà gật đầu mạnh mẽ, xác nhận lời Lục Du.
Lục Du sửng sốt. Ông Kiều Niên kh chớp mắt, đôi mắt đỏ hoe. Giọng run run.
- Đường?
Mắt Kiều Niên cũng đỏ hoe. Cô mỉm cười gật đầu.
Lục Du Kiều Niên, tr cô như một bản của Tô Nhan. Đôi mắt đỏ hoe, môi cong lên.
Đường của vẫn còn sống!
Chưa có bình luận nào cho chương này.