Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1157: Con Rể
Kể từ khi hai nói rõ mọi chuyện với nhau, họ đã sống chung với nhau và chưa bao giờ xa nhau.
Tô Nhan th ánh mắt hơi bất mãn của Cố Châu, liền nói với hầu.
- Hãy chuẩn bị phòng khách cho con rể .
Con rể?
Nỗi bất mãn trong lòng Cố Châu lập tức biến mất. mỉm cười với Kiều Niên.
Kiều Niên mỉm cười với Cố Châu thu ánh mắt lại. Cô theo Tô Nhan và Lục Kỳ lên lầu.
Tô Nhan đến góc cầu thang. Dường như bà nghĩ ra ều gì đó, quay lại m đứa con trai vô dụng của .
- Các con kh được phép quay lại phòng. Đợi mẹ ở đây!
Lục Nhiêu nhướn mày Lục Châu và thì thầm vào tai .
- Th chưa, em nói đúng. Mẹ chúng ta sẽ kh dễ dàng tha thứ cho chúng ta đâu!
Lục Du bước đến bên Cố Châu. Tuy kh m hài lòng với việc Cố Châu là con rể của , nhưng Đường vẫn quý mến . Là cha, kh thể nói gì thêm. Ông khẽ nói.
- Bố đưa con đến phòng khách nghỉ ngơi!
Cố Châu gật đầu. biết cha vợ muốn nói chuyện tử tế với con rể.
Cố Châu theo Lục Du lên lầu.
Tô Nhan đưa Kiều Niên đến phòng Lục Kỳ, miễn cưỡng nắm tay cô. Mọi chuyện xảy ra hôm nay cứ như một giấc mơ. Bà thực sự sợ hãi. Bà sợ sáng mai tỉnh dậy, Đường sẽ kh còn ở đây nữa. Tất cả chỉ là một giấc mơ.
- Mẹ ơi, muộn . Mẹ cũng nên nghỉ ngơi sớm . - Kiều Niên nhẹ nhàng nói.
Tô Nhan gật đầu, đôi mắt hơi đỏ, dịu dàng nói.
- Ừm, mẹ hiểu . Con cũng nên nghỉ ngơi sớm .
Nói xong, Tô Nhan tiến lại gần Kiều Niên, đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ. Ánh mắt tràn ngập yêu thương.
- Ngủ ngon, con yêu.
Khi Kiều Niên nghe th lời Tô Nhan nói, tim cô hẫng một nhịp. Hồi nhỏ, cô đặc biệt ghen tị với những đứa trẻ khác, vì chúng đều được hôn chúc ngủ ngon. Nhưng cô sống trong nhà Thẩm Hạo, ngày nào cũng bị mắng về phòng. Cô tắt đèn sớm để khỏi tốn tiền ện.
Thật tuyệt. Cô cũng được hôn chúc ngủ ngon.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1157-con-re.html.]
- Chúc ngủ ngon, mẹ. - Tai Kiều Niên hơi đỏ, chút ngại ngùng.
Th Kiều Niên và Lục Kỳ vào phòng, Tô Nhan giúp hai chị em đóng cửa lại.
Kiều Niên đứng trong phòng Tô Nhan dần khuất sau cánh cửa. Cô chút cảm xúc lẫn lộn.
Vậy nên được mẹ cưng chiều thật sự tốt.
Lục Kỳ ánh mắt miễn cưỡng của Kiều Niên, mỉm cười nắm l tay cô, vui vẻ nói.
- Chị ơi, em đã chuẩn bị sẵn sáu bộ đồ ngủ cho chị . Em nghĩ khi hai chị em ở chung, thể thì thầm trên giường. Mau đến xem chị muốn mặc bộ nào nhé.
Kiều Niên mỉm cười theo Lục Kỳ đến tủ quần áo, chọn một chiếc váy ngủ dài màu trắng.
Lục Kỳ liếc chiếc váy ngủ trong tay Kiều Niên đến một tủ quần áo khác. Cô chọn một chiếc váy ngủ ngắn tương tự, vui vẻ nói.
- Chị ơi, xem này, váy ngủ của chúng ta là một phần của bộ đồ ngủ chị em!
- Ừ.
- Được , chị, chị tắm trước . Em dọn giường đây!
Lục Kỳ vừa nói vừa tìm một bộ đồ lót mới giặt xong, cô nói.
- Chị ơi, em cũng mua cho chị cái này. Nó đã giặt . Chị mặc được !
Kiều Niên mỉm cười gật đầu, nhận l đồ lót.
- Ừ.
....
Tô Nhan đến góc cầu thang, th bốn con trai đang trò chuyện rôm rả. Tống Vũ đang chăm chú lắng nghe.
Một thoáng ngạc nhiên hiện lên trong mắt bà. Bà vẫn luôn nghĩ các con trai kh thích nói chuyện, nhưng từ khi Đường trở về, chúng đã khác xưa nhiều.
Khóe môi Tô Nhan hơi cong lên, nhưng bà lại nghĩ đến việc các con trai đã biết Đường vẫn còn sống từ lâu và vẫn giấu bà và Lục Du.
Tô Nhan bước xuống cầu thang từng bước một, toát ra vẻ lạnh lùng.
Khi mọi trong phòng khách nghe th tiếng bước chân, họ đồng loạt ngẩng đầu lên và th Tô Nhan đang xuống. Họ lập tức im lặng.
Khi Tô Nhan bước vào phòng khách, Tống Vũ mỉm cười bước đến bên Tô Nhan. Cô đưa tay nắm l cánh tay Tô Nhan, vui vẻ nói.
- Mẹ ơi, chị về . Chúng ta nên nghĩ cách tổ chức lễ đón chị vào ngày mai kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.