Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn

Chương 1172: Ôm!

Chương trước Chương sau

Tô Nhan vẻ mặt hoảng hốt của Thẩm An, khẽ nhíu mày. Bà liếc ổ USB trong tay, vẻ mặt phức tạp Thẩm An.

- Mẹ ơi, con th tâm lý của bác sĩ Thẩm thật sự kh bình thường. - Kiều Niên Thẩm An kh chớp mắt. Nhất cử nhất động của Thẩm An dường như kh hề giả tạo.

Kiều Niên bước đến bên Thẩm An, đưa tay nắm l tay . Cô khẽ gọi.

- Bố ơi, bố vậy? Bố kh biết con ?

Nghe th tiếng Kiều Niên, sắc mặt Tô Nhan hơi chùng xuống. Th Kiều Niên , bà lập tức hiểu ra Kiều Niên muốn nhân cơ hội này kiểm tra thân thể Thẩm An.

- Bé cưng. - Nghe th tiếng Kiều Niên, Thẩm An ngẩng đầu cô. Nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên môi , ánh mắt sáng lên.

- Bé cưng, bố nhớ con quá. Ôm nào!

Thẩm An vừa nói vừa ôm l Kiều Niên, vỗ nhẹ lưng cô. Ông dịu dàng nói.

- Bé cưng, ngoan nhé. Bố đã đợi con lâu lắm .

[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]

Kiều Niên hơi nhíu mày, kh hiểu ý của Thẩm An khi nói "Bố đã đợi con lâu lắm ". Tuy nhiên, cô vẫn nghe theo lời Thẩm An.

- Bé cưng cũng nhớ bố.

Kiều Niên dỗ dành Thẩm An bu cô ra. Cô nắm l tay bằng cả hai tay, kh để lộ dấu vết gì, đặt ngón tay lên mạch đập của .

- Bé cưng, con lớn . Con chơi đàn thế nào ? - Thẩm An Kiều Niên trìu mến, ánh mắt dịu dàng đến mức nước mắt cũng thể chảy ra.

- Ừm, kh tệ. Bố làm việc vất vả à? - Kiều Niên lơ đãng nói, khẽ nhíu mày. Cô kỹ mặt Thẩm An.

Trán tím ngắt, môi tím ngắt, mắt đỏ hoe.

Quả thực đã bị đầu độc. lẽ Thẩm An đã biết khá nhiều về chuyện xảy ra lúc đó. Ban đầu, Thẩm An chỉ nên giả vờ ên thôi. Giờ bị đầu độc , ký ức của đã rối tung cả lên.

Vừa nói chuyện với Thẩm An, Kiều Niên vừa rút ra một cây kim bạc.

- Kh vất vả, kh vất vả chút nào. Chỉ cần con kh , bố sẽ yên tâm. - Thẩm An kh bu tay Kiều Niên, mắt ngấn lệ.

- Con yêu, bố...

Thẩm An chưa kịp nói hết câu đã ngất xỉu.

Kiều Niên lặng lẽ rút cây kim bạc ra khỏi đầu Thẩm An và hét lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1172-om.html.]

- Ôi kh, Giám định viên Thẩm ngất !

Vì ánh sáng trong phòng mờ, Tô Nhan hoàn toàn kh th trò lừa của Kiều Niên. Nghĩ rằng Thẩm An đã ngất thật, bà vội vàng bước về phía trước.

Cố Châu vội vàng kéo rèm cửa sổ.

Ánh nắng từ bên ngoài lọt vào, chiếu vào mặt Thẩm An. Vẻ mặt tái mét.

- Thầy, chuyện gì vậy? Thầy... - Tô Nhan vô tình đặt tay lên mũi Thẩm An. Đột nhiên, sắc mặt bà thay đổi, giọng nói run rẩy.

- Thầy... Thầy mất ?

Cố Châu kh biết Kiều Niên đã làm gì. Nghe tin Thẩm An mất, lập tức mở cửa phòng bệnh.

Viện trưởng và y tá nh chóng chạy đến.

Lý Tuấn sắc mặt tái nhợt của Thẩm An, lo lắng hỏi.

- Thầy vậy?

Mắt Tô Nhan đỏ bừng, bà nói.

- cũng kh biết thầy bị nữa. Vừa còn nói chuyện với chúng , nhưng giờ thì...

Gần cuối, giọng Tô Nhan nghẹn lại.

Lý Tuấn vội vàng bước tới, cầm ống nghe, nhận ra tim Thẩm An đã ngừng đập. Ông thở hổn hển, ngón tay run rẩy.

- Thầy, ... mất ?

- Ừm...

- Dì Tô, đừng buồn quá. Cháu một bạn làm ở nhà tang lễ. Hay là cháu đưa dì đến đó để chúng ta làm lễ tang cho cho tử tế nhé? - Kiều Niên quay sang Tô Nhan, nhỏ giọng nói.

Nghe th chữ "Dì Tô", Tô Nhan cảm th hơi lo lắng. Tuy nhiên, khi th ánh mắt tự tin của Kiều Niên, bà gật đầu nói.

- là học trò của sư phụ. bất hiếu, kh chăm sóc tốt cho sư phụ. Sư đệ, thể lo tang lễ cho sư phụ được kh?

- Vâng. - Lý Tuấn gật đầu, nói.

Khi Kiều Niên rời , cô liếc camera giám sát ở góc tường. Tuy nhiên, cô vẫn giả vờ lo lắng cho Tô Nha.

- Dì Tô, dì đừng buồn. Bác sĩ Thẩm đã ra th thản.

Nghe được lời Kiều Niên nói, Tô Nhan gật đầu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...