Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1208: Lo Lắng
Kiều Niên là cẩn thận. Vì Trần kh liên quan gì đến chuyện này nên cô kh cần hỏi. Dù thì, càng ít biết về lai lịch của cô càng tốt.
- Trần tiên sinh.
Đúng lúc bầu kh khí trong phòng đang vô cùng ngượng ngùng, Cố Châu cất tiếng gọi.
Mọi đều hướng ánh mắt về phía Cố Châu. Họ với vẻ khó hiểu.
Ông Trần rít hơi thuốc cuối cùng, lắc tay, đặt đầu lọc thuốc vào gạt tàn.
- Ông Cố, thể giúp gì cho ? - Ông Trần Cố Châu.
Đôi mắt đen của Cố Châu hơi nheo lại, ánh mắt tối sầm lại. Trần và hỏi thăm.
- Ông Trần, biết trai , Cố Vũ kh?
Ông Trần ngả ra sau ghế sofa, chân bắt chéo lên chân trái, trên mặt thoáng hiện một nụ cười.
- Ông Cố Vũ nổi tiếng. Nhiều do nghiệp của đều thuộc về MY. Trước đây, chúng may mắn được làm việc với Cố Vũ và đã tiếp xúc với nhiều lần.
Cố Châu kh nói gì. chỉ chằm chằm vào Trần kh chớp mắt, như thể kh hài lòng với câu trả lời của .
Tuy nhiên, xét theo một góc độ khác, nếu Trần thực sự kh liên quan gì đến trai , thì dù nói gì nữa thì cũng đúng.
bao nhiêu quyền lực trên đời này kh biết đến trai ?
cảm giác khó chịu rằng hành động của Trần giống với trai , nhưng trong thâm tâm biết rằng Trần đã ở bên cạnh Thôi lão gia hơn hai mươi năm. Ông kh là tự nhiên xuất hiện, càng kh là thể tùy tiện cải trang.
- Ông Trần, hai năm nay gặp trai kh? - Cố Châu kh chịu bỏ cuộc, hỏi.
Ông Trần đang nghịch chiếc bật lửa trong tay. Nghe th câu hỏi của Cố Châu, dừng lại.
- Nếu nhớ kh nhầm thì Cố Vũ tiên sinh đã mất tích bảy năm trước .
Cố Châu cụp mắt xuống, cảm th hơi khó chịu.
Ông Trần cất bật lửa vào túi áo gió đứng dậy thu dọn.
- Mọi , nếu kh còn việc gì nữa, trước đây.
Mọi đứng dậy Trần rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1208-lo-lang.html.]
Ông Trần đến cửa phòng, đưa tay mở cửa. Ông quay lại Cố Châu với vẻ mặt phức tạp, nhưng nh chóng thu ánh mắt lại và bước ra ngoài.
Sau khi Trần rời , trong phòng chỉ còn lại bốn .
Cố Châu ngồi đó, vẻ mặt thất vọng. chưa bao giờ là dễ xúc động, chứ đừng nói là đa cảm.
Tuy nhiên, khi th Trần đang hút thuốc y hệt trai , dường như th trai đang ngồi trước mặt.
Trước đây, luôn nghĩ mọi chuyện là lỗi của trai, nhưng sau này mới nhận ra đã luôn hiểu lầm trai. trai luôn quan tâm đến , thậm chí còn muốn tìm Tần lão gia để chữa bệnh cho .
thực sự hy vọng sớm tìm th trai để thể làm lành với .
Kiều Niên ngồi bên cạnh Cố Châu. Cô cảm nhận được nỗi buồn toát ra từ Cố Châu. Cô đưa tay nắm l tay , khẽ an ủi.
- Đừng lo, sau này chúng ta nhất định sẽ tìm được trai.
Cố Châu thu hồi suy nghĩ. Ánh mắt dừng lại trên mặt Kiều Niên, nghiêm túc gật đầu.
...
Rolls-Royce.
Ông Trần ngồi ở ghế sau. Ông quay đầu ra ngoài cửa sổ. Tay hơi run, hơi thở dồn dập cho th đang bất an.
Ông nắm chặt tay, nhắm mắt lại để che giấu sự hỗn loạn trong mắt. Ông thở phào nhẹ nhõm.
Khi mở mắt ra lần nữa, chúng đã trở nên bình tĩnh. Kh còn hỗn loạn như trước nữa. Tr như thể đã chứng kiến bao thăng trầm của cuộc đời, hệt như một lão.
đàn ngồi bên trái Trần nói.
- Quả thực đã lâu chúng ta chưa gặp nhau.
- Ừ. - Môi Trần hơi cong lên, nhưng lại nh chóng biến mất. Ông quay đầu ra ngoài cửa sổ. Khách sạn cứ lùi dần nh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Ông Trần thở dài. Chớp mắt, sáu năm đã trôi qua. Ông nói nhỏ.
- Tr thằng bé trưởng thành hơn trước nhiều. Thực ra tr nó giống con hơn.
Ông Trần vẫn còn nhớ đàn thời trẻ. Tr lạnh lùng, vô hồn. Nếu kh thân nhiệt vẫn còn 36 độ C, đã nghi ngờ ta là một xác c.h.ế.t biết .
Ông dừng lại một chút nói tiếp.
- Tất cả là nhờ c sức của Niên Nhi mà bây giờ nó mới như thế này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.