Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 122: Ghê Tởm Quá
- Chắc Kiều Niên giận đến mức kh nói nên lời!
- Lúc trước gặp cô ta, cứ tưởng cô ta là một tiểu thư th minh, rộng lượng. Kh ngờ cô ta lại độc ác đến vậy!
- Một kẻ độc ác như vậy đáng xuống mười tám tầng địa ngục!
Nghe mọi nói vậy, Kiều Hân cắn môi, cố tỏ ra vô tư, nói.
- Chú Tống, tất cả là lỗi của cháu. Cháu nói dối chú. Cỏ Suranne này… Cỏ Suranne này là do chị cháu trồng.
Th vẻ mặt chịu thua của Kiều Hân, Tống Hoa nhẹ nhàng vỗ lưng Kiều Hân, th cảm nói.
- Cháu ngoan, kh lúc nào cũng thỏa hiệp được đâu. Đừng buồn. Chú sẽ đứng về phía cháu!
Nói xong, ánh mắt Tống Hoa về phía Lâm Viện trưởng. Một nụ cười thoáng hiện trên khuôn mặt nghiêm nghị của .
- Viện trưởng Lâm, lâu quá kh gặp. xin lỗi vì đã đến mà kh được mời.
Tống Hoa và Viện trưởng Lâm từng là bạn học.
- Ông đã đến , bây giờ nói những lời này còn ích gì? Ông chỉ là vật cản trở!
Viện trưởng Lâm biết Tống Hoa là kẻ đê tiện, nên cũng chẳng buồn tiếp đãi ta tử tế.
Da mặt Tống Hoa dày hơn cả tường thành. Ông ta hoàn toàn kh để tâm đến sự khó chịu của Viện trưởng Lâm. Ánh mắt ta thẳng vào mặt Kiều Niên.
- Kiều Niên, nguyên tắc chứ. Là chị gái, lúc nào cô cũng cướp đồ của em gái chứ? Cứ tiếp tục như vậy thì cô sẽ kh bao giờ chỗ đứng trong ngành y được nữa. Nếu bây giờ cô chịu xin lỗi Kiều Hân, thì sẽ để những chuyện đã qua cho qua.
- Ăn cắp thành quả lao động của khác mà kh hề bỏ c sức. Tống Hoa, nói đúng! – Viện trưởng Lâm dường như đang ám chỉ ều gì đó.
Tống Hoa hoàn toàn phớt lờ lời Viện trưởng Lâm.
Kh ai khác mặt lúc này thể so sánh với ta, nhất là xét về địa vị của ta trong ngành y. Nhiều trong đám đ vẫn nịnh nọt ta mới đạt được mục đích.
- Kiều Niên, xin lỗi em gái cô ! - Tống Hoa nghiêm giọng hét lên.
- Ông Tống, những gì nói hơi kỳ lạ. Chỉ vì nói cô ta trồng cỏ Suranne, chẳng lẽ cô ta chính là trồng nó ? Ông là Chúa ? Chắc đã bỏ sót lời ghi chú. - Vẻ mặt của Kiều Niên vô cùng bình tĩnh.
Những xung qu nghe Kiều Niên nói, mặt họ đỏ bừng vì tức giận.
- Kiều Niên, cô biết là ai kh?
- Kiều Niên, cô cãi nhau với em gái cô thế nào thì kh liên quan đến chúng . Nhưng giờ cô lại vu khống Tống. Cô mất trí à?
Kiều Niên đứng đó những này chỉ trích , ai n đều giảng đạo lý. Môi cô nhếch lên khinh bỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-122-ghe-tom-qua.html.]
- Chỉ là một cọng cỏ Suranne thôi mà. Nếu kh l lại được thì chắc cũng chẳng ! – Cô nói.
- Kiều Niên đúng là đồ ên. Một cọng cỏ Suranne đáng giá cả chục triệu!
- Nếu cô ta kh ên, cô ta lại kh biết cỏ Suranne quý giá đến thế chứ?
- Được , chúng ta thôi. Kiều Niên chắc c đang muốn gây sự chú ý và cướp c của em gái !
- Kiều Niên thật là kinh tởm!
Đúng lúc này, trợ lý của Viện trưởng Lâm loạng choạng bước vào phòng, thở hổn hển.
- Viện trưởng Lâm, quà của cô Kiều Niên đã đến !
Nghe th lời nói của trợ lý, mọi xung qu đều bật cười.
- Món quà thể khiến trợ lý của Viện trưởng Lâm hoảng hốt. Quà của Kiều Niên chắc hẳn độc đáo!
- Kiều Niên gửi cả xô phân đến kh?
- Ai mà biết được? thể là thật!
Khi Viện trưởng Lâm nghe th lời nói của mọi , sắc mặt tối sầm lại. Ánh mắt rơi vào mặt trợ lý.
- lại hoảng hốt vậy? cái gì mà chưa từng th trước đây?
Trợ lý tỏ vẻ khó chịu. Ông ta cẩn thận hỏi.
- Vậy... vậy thì, nên mang quà đến bây giờ kh?
- Làm !
Viện trưởng Lâm biết rõ rằng dù món quà của Kiều Niên tệ đến đâu thì cũng kh đến mức như ta đồn đại.
Trợ lý gật đầu bước ra ngoài.
Những xung qu Kiều Niên với vẻ thích thú, chờ đợi để cười nhạo cô.
Tống Hoa Kiều Niên với vẻ ngạo mạn, bình tĩnh nói.
- ảnh Kiều Hân đang trồng cỏ Suranne đây.
Nói xong, Tống Hoa mở khóa ện thoại, mở một bức ảnh, đưa ện thoại cho mọi .
Trong ảnh, Kiều Hân đang vui vẻ cầm một chậu hoa nhỏ. Một mầm x đã nhú ra từ trong chậu.
Kh cần nói, đây chắc c là cỏ Suranne.
Chưa có bình luận nào cho chương này.