Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1273: Hết Pin
- Hết pin . - Trường Phong bình tĩnh nói.
B giờ Tiểu Bảo mới phản ứng. vội vàng chạy xuống giường, đến bàn bên cạnh. vội vàng cắm sạc và bật máy lên trong lo lắng.
Tuy nhiên, ện thoại của kh hề phản hồi. Nút như kh hoạt động.
Trường Phong từ từ nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra, bất lực nói.
- Mất một lúc mới bật được.
- Hả? - Tiểu Bảo nhíu mày, Trường Phong với vẻ mặt khó hiểu. hỏi.
- lâu thế? Mẹ sẽ buồn lắm ? Cháu muốn...
Tiểu Bảo chưa kịp nói hết câu, cửa phòng đã bị đẩy ra, Trần bước vào.
th Trần, Tiểu Bảo đặt ện thoại lên bàn, vội vã chạy đến. bé lao vào lòng Trần, vui vẻ gọi.
- Bố ơi!
Ông Trần cúi xuống bế Tiểu Bảo lên cao, khiến bé cười khúc khích. Sau đó, ôm Tiểu Bảo và mỉm cười hỏi.
- Vừa con làm gì vậy?
Ông Trần ngồi xuống ghế sofa, đặt Tiểu Bảo lên đùi .
Nghe th câu hỏi của Trần, Tiểu Bảo vội vàng kể lại chuyện chơi game với Kiều Niên vừa . Cuối cùng, nói.
- Bố ơi, mẹ th minh thật đ. Mẹ nhận ra con . Con định nhận mẹ nhưng ện thoại lại hết pin.
Nhắc đến chuyện ện thoại hết pin, Tiểu Bảo cúi đầu thở dài bất lực.
- Thật phiền phức. Giá mà ện thoại lúc nào cũng đầy pin. Như vậy con mới nhận mẹ được.
Ông Trần nụ cười rạng rỡ và ánh mắt mong đợi của Tiểu Bảo, gật đầu.
- Ừ, tiếc thật.
- Bố ơi, lát nữa khi ện thoại sạc đầy pin, con sẽ nhận mẹ. Bố nghĩ mẹ sẽ nghĩ con là một game thủ tệ hại ? - Tiểu Bảo ban đầu nghĩ rằng thể đổ lỗi cho chú Phong vì chơi game dở, nhưng giờ mẹ đã biết là chơi, nên kh thể đổ lỗi cho chú Phong được.
Ông Trần mỉm cười lắc đầu. Ánh mắt thoáng buồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1273-het-pin.html.]
- Kh, mẹ con quý con. bà lại nghĩ con ngốc nghếch chứ? Hơn nữa, được mẹ chơi game cùng, con sẽ sớm trở nên mạnh mẽ thôi.
- Vâng, mẹ thật tuyệt vời. - Tiểu Bảo kể lại những gì vừa xảy ra trong trò chơi với vẻ mặt phấn khích. bé hào hứng nói.
- Bọn bên kia xấu xa lắm. Bọn họ đều muốn bắt nạt mẹ. Con dũng cảm lắm. Con đã bảo vệ mẹ!
Ánh mắt Trần thoáng buồn, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
- Bố biết Tiểu Bảo là giỏi nhất mà.
- , Tiểu Bảo giỏi nhất. Đó là nhờ bố dạy dỗ con tốt! - Tiểu Bảo Trần vui vẻ, vòng tay ôm l cổ .
- Bố ơi, sau khi con nhận mẹ, chúng ta thể sống bên nhau mãi mãi kh bao giờ xa cách được kh?
Ông Trần nghe Tiểu Bảo nói, một nụ cười cô đơn hiện lên trên khuôn mặt. Ông kh trả lời trực tiếp Tiểu Bảo mà hỏi.
- Tiểu Bảo nhớ mẹ lắm kh?
Tiểu Bảo gật đầu lia lịa, vui vẻ nói.
- Tất nhiên . Tiểu Bảo muốn sống với mẹ!
Ông Trần vào đôi mắt như hồ ly của Tiểu Bảo, nhớ lại khuôn mặt rạng rỡ của Kiều Niên. Ông thở dài bất lực.
- Tiểu Bảo, giá như con kh con nhà họ Cố.
Tiểu Bảo nghiêng đầu Trần, đôi mắt đẹp long l. bé hoàn toàn kh hiểu bố đang nói gì.
- Bố ơi, con là con nhà họ Cố!
Khi nghe những lời ngây thơ của Tiểu Bảo, Trần kh khỏi cảm th chua xót.
Tiểu Bảo nói tiếp.
- Bố ơi, con là con của nhà họ Cố. Vì vậy, con mới thể là con của bố. Con vui vì con là con của bố. Con càng vui hơn khi một bố yêu thương con!
Tiểu Bảo ôm chầm l Trần như một lớn. bé vỗ nhẹ vào sườn Trần và nói nhỏ.
- mà Tiểu Bảo yêu thương nhất chính là bố!
Trần hơi cứng đờ, ôm Tiểu Bảo vào lòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.