Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1276: Cháu Không Vui Sao?
Trường Phong nghe th lời Tiểu Bảo nói, liền ngồi xổm xuống đưa ống nhòm cho , nhẹ nhàng nói.
- Cháu tự xem .
Tiểu Bảo nhận l ống nhòm từ Trường Phong, qu tìm Kiều Niên.
Trường Phong thở phào nhẹ nhõm, nói.
- Dưới tàu lượn siêu tốc, xem th bố mẹ kh.
Tiểu Bảo gật đầu, dùng ống nhòm xuống tàu lượn siêu tốc. Th hai , vội vàng đặt ống nhòm xuống, mắt sáng lên. bé háo hức Trường Phong hỏi.
- Chú Phong, cháu th mẹ và bố . Họ đang đứng đó. Cháu thể tìm họ bây giờ được kh?
Trường Phong ánh mắt mong đợi của Tiểu Bảo. Trong đầu tràn ngập hình ảnh Tiểu Bảo từ nhỏ, càng thêm đau lòng. ngồi xổm xuống, nắm l tay Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo Trường Phong với vẻ mặt khó hiểu, ánh mắt tràn đầy vẻ bối rối.
- Chú Phong, chú kh vui ?
Trường Phong lắc đầu, cười.
- Kh, Tiểu Bảo. Khi nào gặp được mẹ, cháu nhớ nghe lời họ, hiểu chưa?
Tiểu Bảo lại vui vẻ trở lại. Trước đây, bé từng mơ ước được ở bên mẹ.
- Chú Phong, cháu nhất định sẽ nghe lời mẹ và bố hai. Tiểu Bảo từ trước đến nay vẫn luôn là một đứa trẻ ngoan!
Trường Phong nghe th lời Tiểu Bảo, mắt kh khỏi đỏ hoe. gật đầu.
- Ừ, Tiểu Bảo từ trước đến nay vẫn luôn ngoan. Đi thôi!
Lần này, Trường Phong đeo mặt nạ da , cải trang thành một đàn bình thường. Một tay bế Tiểu Bảo, tay kia xách cặp, bước ra ngoài.
biết rõ nếu lần này bu Tiểu Bảo ra, kh biết khi nào mới thể gặp lại.
Hai mua vé vào c viên giải trí. Vừa sắp đến chỗ tàu lượn siêu tốc, Trường Phong dừng lại, đặt Tiểu Bảo xuống đất đeo cặp lên lưng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1276-chau-khong-vui-.html.]
Vừa đeo cặp, Tiểu Bảo suýt nữa thì mất thăng bằng ngã nhào. Chân run lên bần bật, cố gắng đứng thẳng dậy. Trường Phong bên cạnh, cau mày, bực bội phàn nàn.
- Chú Phong, cháu chỉ muốn nói với mẹ vài lời thôi. Tối nay cháu sẽ . cháu mang cặp nặng thế này?
Tim Trường Phong đập thình thịch. Tiểu Bảo, cố gắng gượng cười. nhẹ nhàng hỏi.
- Tiểu Bảo, cháu lớn mà kh mang nổi à?
Tiểu Bảo nghe vậy, lập tức đứng thẳng dậy, vẻ mặt đắc ý.
- Đương nhiên là mang được !
- Cháu là con của nhà họ Cố. Sau này, cháu cố gắng gánh vác trách nhiệm của nhà họ Cố. Sau này, đừng nói với ai về Trần, càng đừng nói với khác rằng là bác của cháu. - Trường Phong nghiêm túc dặn dò.
Tiểu Bảo gật đầu ngoan ngoãn đồng ý.
- Cháu biết. Ông là bố của cháu!
Trường Phong im lặng.
Trường Phong lắc đầu, nghiêm nghị nói.
- Sau này, đừng nói với ai rằng cháu quen Trần, càng đừng nói là bố của cháu. Cháu cũng kh được nói là bác của cháu. Đừng nói với ai bất cứ ều gì về Trần. Ngay cả nơi ở trước đây của cháu cũng kh được phép nói với ai. Đây là vì sự an toàn của cháu.
Khuôn mặt nhỏ n của Tiểu Bảo cũng trở nên nghiêm túc. bé kh hiểu tại chú Phong lại nói những ều này một cách nghiêm túc như vậy, nhưng đã quen nghe chú Phong nói. ngoan ngoãn gật đầu và nói.
- Chú Phong, cháu hiểu .
Nói xong những lời này, Tiểu Bảo cảm th lòng trống rỗng.
Được gặp mẹ là một ều may mắn với , nhưng giờ đây lại th khó chịu thế này?
Tiểu Bảo mím môi, mắt hơi đỏ. bé nhỏ giọng hỏi.
- Chú Phong, bố kh cần cháu nữa kh?
- Kh , chủ chỉ sợ làm hại cháu nên dặn dò cháu trước, đừng nói bậy. - Trường Phong vừa nói vừa Tiểu Bảo đang sắp khóc, trong lòng càng thêm khó chịu.
- Đừng nhắc đến hoàn cảnh sống trước kia của cháu nữa. Đây là vì cháu. Tiểu Bảo, bên ngoài nhiều xấu quá, c viên giải trí cũng nhiều . Chúng ta lo lắng sẽ xảy ra chuyện. Nếu khác biết chuyện của cháu, họ thể sẽ làm hại cháu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.