Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1278: Mẹ Là Mẹ Của Con
Tiểu Bảo ôm cổ Kiều Niên, vùi đầu vào n.g.ự.c cô. Ngửi th mùi hương của cô, mắt kh khỏi đỏ lên.
Đây là mùi của mẹ.
Mẹ thơm như tưởng tượng.
- Mẹ. Con là Tiểu Bảo! - Giọng Tiểu Bảo nghẹn ngào.
rõ ràng là một đàn thể bảo vệ mẹ. Kh hiểu khi th mẹ, lại muốn khóc.
Cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Tiểu Bảo và ngửi th mùi hương của con, nước mắt Kiều Niên kh ngừng rơi. Cô bu Tiểu Bảo ra, cúi đầu hôn lên trán con.
Quả đúng là như vậy.
Linh cảm của cô đã đúng. Đây là con của cô và Cố Châu.
- Tiểu Bảo. Mẹ là mẹ của con. - Kiều Niên lại ôm chặt , khẽ nói.
Tiểu Bảo lau nước mắt cho bằng bàn tay nhỏ bé. Bố bé từng nói rằng đàn kh được khóc. Một đàn khóc kh thể bảo vệ mẹ.
bé cảm th vui vì cuối cùng cũng được ôm mẹ thay vì ảnh mẹ cả ngày.
Cố Châu bước đến, kéo Kiều Niên và Tiểu Bảo vào lòng.
Tiểu Bảo cảm nhận được sự xuất hiện của Cố Châu. bé , do dự một chút gọi.
- Bố hai, con là Tiểu Bảo!
Cố Châu hơi sững sờ.
thằng bé lại gọi là "Bố hai"? Chẳng nên gọi thẳng là "Bố" ?
Khi Kiều Niên nghe th lời Tiểu Bảo, ánh mắt cô thoáng hiện vẻ bối rối. Cô nhẹ nhàng nói ra những nghi ngờ của Cố Châu.
Môi Tiểu Bảo hơi cong lên, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt. bé vui vẻ nói.
- Tiểu Bảo bố, con kh thể gọi là bố được. Con chỉ thể gọi là bố hai thôi!
Tuy Tiểu Bảo kh rõ lời, nhưng Cố Châu và Kiều Niên đều hiểu. Tiểu Bảo gọi một đàn khác là "Bố", nên chỉ thể gọi Cố Châu là "Bố Hai".
Tiểu Bảo ngoan ngoãn, mắt sáng ngời như . nghiêm túc nói.
- Ông là bố tốt nhất trên đời, cũng là đối xử tốt nhất với Tiểu Bảo.
Kiều Niên và Cố Châu liếc nhau. Kiều Niên nhẹ nhàng hỏi.
- Con đang nói về Trần à?
Tiểu Bảo hơi há miệng, định nói thì nhớ lại lời chú Phong đã dặn trước đó.
Chú Phong thường dặn kh được nói với lạ rằng bố là Trần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1278-me-la-me-cua-con.html.]
lạ.
Mẹ và bố Hai đâu lạ, đúng kh? Họ đều là nhà mà!
Nghĩ vậy, Tiểu Bảo nghiêm nghị gật đầu.
- Vâng, nhưng đừng nói với ai nhé! Nếu xấu biết được, sẽ bất lợi cho bố và Tiểu Bảo!
Kiều Niên mỉm cười. Trước đây, Tiểu Bảo luôn ở bên cạnh Trần. Tiểu Bảo coi Trần như cha là chuyện bình thường.
Nghĩ vậy, Kiều Niên Cố Châu. Tiếc là Cố Châu chỉ thể là cha thứ hai của .
Cố Châu Tiểu Bảo thật sâu.
Đôi mắt đẹp của Tiểu Bảo lóe lên khi Cố Châu.
Hai cha con nhau. Kh ai nói gì.
Một lúc lâu sau, Cố Châu hỏi.
- Con thể gọi thẳng bố là bố được kh?
Tiểu Bảo bĩu môi, lắc đầu bướng bỉnh.
- Kh được.
Mắt Tiểu Bảo dần mờ . bé buồn bã nói.
- Nếu con gọi bố Hai là bố, chẳng con bất kính với bố ?
Tiểu Bảo bĩu môi, cuối cùng cũng nói chắc c.
- Con kh thể bất kính với bố!
Kiều Niên Tiểu Bảo trong lòng, khóe môi hơi cong lên. Đứa trẻ này thật bướng bỉnh.
Cố Châu đưa tay xoa đầu Tiểu Bảo. bất lực nói.
- Chỉ cần con vui là được!
Tiểu Bảo nghe lời Cố Châu nói, mắt sáng lên. Cảm th bố là tốt, bé lập tức đồng ý.
- Được!
Kiều Niên giọng nói non nớt của Tiểu Bảo, lòng mềm nhũn. Cô kh nhịn được hôn lên mặt Tiểu Bảo lần nữa. Khuôn mặt nhỏ n này mềm mại vô cùng. Cô kh nhịn được hôn thêm lần nữa.
Tiểu Bảo mỉm cười, vòng tay ôm l cổ Kiều Niên, ánh mắt tràn ngập niềm vui.
bé thích mẹ.
Kiều Niên vào mắt Tiểu Bảo, mắt cô kh khỏi đỏ hoe. Cô mím chặt môi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.