Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1280: Kỳ Diệu
Khi Tiểu Bảo nghe th lời Kiều Niên, đồng tử bé bất giác giãn ra. bé nói với vẻ kh tin nổi.
- Mẹ ơi, mẹ thật tuyệt vời. Mẹ đoán nh thế!
Tim Kiều Niên hẫng một nhịp. Cô ôm chặt Tiểu Bảo, cảm xúc phức tạp.
Tiểu Bảo thật kh ngờ mẹ lại phát hiện ra đã cứu mẹ. Mẹ thật th minh.
- Mẹ ơi, mẹ biết được?
Cố Châu đưa viên đạn thép cho Tiểu Bảo và nói.
- Lúc ở biệt thự, đã dùng viên đạn thép giống hệt viên đạn trong tay chúng ta.
Tiểu Bảo viên đạn thép trong tay Cố Châu l lại.
- Cảm ơn bố Hai. Bố nói đạn thép của con thể dùng nhiều lần. thể b.ắ.n trúng kẻ xấu nhiều lần!
- Hơn nữa, đạn thép và s.ú.n.g của con cùng kiểu mẫu, nên chúng ta biết con đã cứu mẹ. - Vừa nói, Kiều Niên vừa cúi xuống hôn lên trán Tiểu Bảo.
- Cảm ơn Tiểu Bảo. Tiểu Bảo thật tuyệt vời!
Lòng Tiểu Bảo ngập tràn niềm tự hào. hôn lên má Kiều Niên, ánh mắt dừng lại ở tàu lượn siêu tốc trước mặt. đã từng xem tàu lượn siêu tốc trên tivi. Nhiều trên tivi nói rằng tàu lượn siêu tốc thú vị.
luôn muốn tàu lượn siêu tốc, nhưng bố lo lắng cho sự an toàn của nên chưa bao giờ đồng ý cho . Giờ đây, cuối cùng cũng cơ hội được tàu lượn siêu tốc.
- Mẹ ơi, chúng ta tàu lượn siêu tốc ! - Tiểu Bảo hào hứng nói.
Kiều Niên ngước tàu lượn siêu tốc bên cạnh. Vừa , một chiếc xe hơi chạy vụt qua trên đường ray, gió thổi tung tóc Kiều Niên. Cô khẽ cau mày, lo lắng nói.
- Liệu nguy hiểm lắm kh?
- Mẹ ơi, đây chỉ là một trò chơi thôi mà. Kh nguy hiểm gì cả. - Tiểu Bảo cười vui vẻ.
bé Cố Châu, vui vẻ hỏi.
- Bố Hai, chúng ta cùng chơi nhé!
Cố Châu nghe th Tiểu Bảo gọi, trong mắt hiện lên nụ cười mãn nguyện. Dường như Tiểu Bảo vẫn còn quan tâm đến . gật đầu đồng ý.
- Được!
Lần này, Trường Phong lại đứng trong một tòa nhà cách đó kh xa, tay cầm ống nhòm. Tiểu Bảo đang vui vẻ trò chuyện với Kiều Niên và Cố Châu. Lúc này, Tiểu Bảo cười đến nỗi mắt cong thành hình trăng khuyết. Ánh mắt Tiểu Bảo tràn ngập niềm vui, khóe môi bất giác cong lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1280-ky-dieu.html.]
Vì Tiểu Bảo thể ở bên Kiều Niên và Cố Châu, thật sự mừng cho bé.
Nhưng nghĩ đến việc Tiểu Bảo sẽ kh bao giờ trở về nữa, nụ cười trên môi Trường Phong cứng đờ tại chỗ. Tiểu Bảo cách đó kh xa với đôi mắt đỏ hoe, trái tim như bị khoét rỗng.
Một lúc lâu sau, Trường Phong mới thu hồi ánh mắt, đang định quay lại thì ện thoại reo.
Trường Phong l ện thoại ra. Th tên gọi, kh chút do dự nhấc máy.
...
Ngồi trong phòng làm việc của biệt thự, ánh mắt Trần dừng lại trên bức ảnh trên bàn. Trong ảnh là nụ cười rạng rỡ của Tiểu Bảo. Ngay khi cuộc gọi được kết nối, cố gắng giữ bình tĩnh.
- đã đưa nó đến chưa?
Giọng Trần khàn khàn. Nếu lắng nghe kỹ, thể cảm nhận được sự cô đơn trong lời nói của .
- Vâng, đã làm .
Ông Trần siết chặt ện thoại.
- Nó vui lắm à?
- Vâng, nó vui lắm.
Nghe th câu trả lời của Trường Phong, Trần cầm bức ảnh trên bàn lên, như thể vừa th Tiểu Bảo. Sau đó, cầm bật lửa lên, bức ảnh của Tiểu Bảo đang cháy trước mặt. Sau đó, ném bức ảnh đang cháy vào gạt tàn, lặng lẽ ảnh Tiểu Bảo biến mất.
- Quay lại . Còn chuyện khác nữa.
Nghe Trường Phong nói "Được", Trần kh chút do dự cúp máy.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa.
Ông Trần thở dài, nh chóng l lại vẻ bình tĩnh thường ngày.
- Vào .
Quản gia Triệu bước vào. Th Trần đang ngồi đọc tài liệu ở bàn làm việc, thấp giọng nói.
- Đồ đạc cá nhân của tiểu thiếu gia đã bị tiêu hủy hết, kh còn dấu vết gì.
- Ừm. - Ông Trần vừa nói vừa ký vào văn bản ngẩng đầu quản gia Triệu.
- M kia đâu?
Chưa có bình luận nào cho chương này.