Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1286: Nghi Ngờ
- Thôi Hoài đã phái nhiều vây qu biệt thự. Xem ra vẫn còn nghi ngờ chúng ta cố ý thả Cố Châu trước đây.
Trường Phong mím môi nói tiếp.
- Bề ngoài thì sắp xếp cho chúng ta đối phó Cố Châu, nhưng thực chất đã khác đối phó Cố Châu . Kh chỉ vậy, giờ còn phái theo dõi chúng ta nữa. Rõ ràng là lo lắng chúng ta sẽ cứu Cố Châu!
Nghe th lời Trường Phong, Trần tiên sinh nắm chặt tay, gân x nổi lên cuồn cuộn. theo bản năng muốn bỏ , nhưng nh nhận ra nếu bây giờ cứu Cố Châu, bao nhiêu năm tâm huyết của sẽ đổ s đổ biển!
Trường Phong bước đến bên cạnh Trần, thấp giọng nói.
- Thưa , Thôi Hoài chắc c đã nghi ngờ chúng ta, nhưng ta vẫn chưa chứng cứ. Nếu chúng ta bây giờ, chẳng khác nào giao chứng cứ cho Thôi Hoài.
Nếp nhăn trên mặt Trần dần giãn ra.
- .
Trường Phong nói tiếp.
- Cho dù chúng ta cứu được Cố Châu, Thôi Hoài nhất định cũng sẽ ra tay. Khi đó kế hoạch của chúng ta sẽ thất bại.
- biết . - Ông Trần mím chặt môi, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Vẻ mặt bình thản.
- của đâu ?
- Chắc bọn họ đã gặp Cố Châu . - Trường Phong cau mày nói.
Ông Trần về phía bếp, chậm rãi xay cà phê.
Mỗi khi phân tâm, lại thích xay cà phê để g.i.ế.c thời gian. Xem ra đêm nay sẽ kh ngủ được.
Thật ra, Trường Phong cũng lo lắng cho họ, nhưng bọn họ kh dám động đậy.
Ông Trần xay hạt cà phê, nhẹ nhàng nói.
- Nó kh còn nhỏ nữa. một số việc nó cần tự đối mặt. Chúng ta chỉ thể tin tưởng nó.
Nghĩ đến Cố Châu thời trẻ, khóe môi khẽ cong lên. Ông thật sự kh ngờ trai trẻ lạnh lùng năm đó đã kết hôn và sinh con.
- Vâng. - Trường Phong gật đầu.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1286-nghi-ngo.html.]
Trong rạp chiếu phim của c viên giải trí.
nhiều theo họ vào rạp chiếu phim 5D. Vừa bước vào, nước từ trên trần nhà đổ xuống, làm ướt hết cả . Lúc này họ mới nhận ra dưới đất nhiều nước.
Đang lúc mọi còn đang hoang mang, một ánh đèn x đột nhiên sáng lên trong rạp. Những đó còn chưa kịp phản ứng, đã bị ện giật đến mức run rẩy ngã xuống đất.
Cố Châu ôm Tiểu Bảo, nhíu mày.
Kiều Niên thấp giọng nói.
- Đừng lo, em đã tính toán thời gian . tin vào khả năng nắm bắt thời gian của em. Em tin rằng hơn một nửa trong số họ đã bị ện giật và đang nằm đó, kh thể cử động.
Cố Châu gật đầu. Đạo cụ trong rạp chiếu phim đã được Kiều Niên dựng lên thành từng lớp trạm kiểm soát. Tuy kh thể g.i.ế.c c.h.ế.t những đó, nhưng vẫn thể khiến họ run rẩy sợ hãi. Họ kh thể ở lại rạp chiếu phim nữa.
Cố Châu cùng Kiều Niên và Tiểu Bảo bước ra khỏi rạp chiếu phim, thẳng đến khu nhiếp ảnh cách đó kh xa.
Khu nhiếp ảnh nhiều cảnh quay khác nhau. Kh chỉ vậy, còn nhiều phòng thay đồ và phòng vệ sinh, thích hợp để ẩn núp.
Khi đến khu nhiếp ảnh, Cố Châu đã sắp xếp cho Kiều Niên và Tiểu Bảo ở trong một phòng đạo cụ. kéo một chiếc móc treo đồ di động trước mặt Kiều Niên và Tiểu Bảo, muốn che c bóng dáng của họ.
Th Cố Châu sắp rời , Tiểu Bảo vô thức kéo áo , hoảng hốt hỏi.
- Bố ơi?
- Hửm?
- Bố kh vào ? - Tiểu Bảo lo lắng Cố Châu.
Cố Châu tiến lại gần Tiểu Bảo, hôn lên trán Kiều Niên. Sau đó, hôn lên trán Tiểu Bảo, nhỏ giọng nói.
- Cứ trốn ở đây . Bố ra ngoài tr chừng con!
- Chúng ta cùng trốn . Nhất định sẽ cứu chúng ta. - Tiểu Bảo nắm chặt áo Cố Châu, đôi mắt sáng ngời đầy vẻ lo lắng.
Kiều Niên lo lắng Cố Châu, ánh mắt tràn đầy vẻ miễn cưỡng. Trước đây, cô nhất định sẽ chiến đấu cùng Cố Châu bằng mọi giá. Nhưng bây giờ, cô vẫn chăm sóc Tiểu Bảo. Cô kh muốn Tiểu Bảo bị thương chút nào.
Cố Châu giơ tay lên, miễn cưỡng xoa đầu Tiểu Bảo. nhẹ nhàng nói.
- Tiểu Bảo, bố là siêu nhân. Kh ai là đối thủ của bố. Con trốn ở đây với mẹ nhé. Đừng để ai phát hiện ra.
- Nhưng bố ơi... - Đôi mắt nhỏ của Tiểu Bảo tràn đầy lo lắng.
- Tiểu Bảo, con thể cho bố mượn s.ú.n.g được kh? - Cố Châu cười nói, như thể đang nói về một chuyện bình thường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.