Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1303: Anh Cũng Thấy Rồi Sao?
Trường Phong nói tiếp.
- Đạo Văn kh còn trẻ nữa. đã đánh nhau và g.i.ế.c chóc nhiều năm như vậy. Điện thoại của chúng ta thường bị theo dõi. Chắc c kh tiện cho n tin cho bạn gái. Chắc mới mua ện thoại mới.
Nói đến đây, Trường Phong dường như nghĩ ra ều gì đó.
- th thỉnh thoảng n tin...
Đồng tử của Bá Tống giãn ra kh ngừng. giật . nắm l tay Trường Phong, nhỏ giọng hỏi.
- Phong, cũng th à?
Trường Phong gật đầu.
- , vài lần, nhưng kh để bụng. Các cặp đôi trẻ n tin thường xuyên là chuyện bình thường.
Bá Tống nghiêm mặt. nói.
- Phong, lần này chúng ta cẩn thận. Đừng để bị thằng nhóc này làm hại!
Trường Phong cố tỏ ra bình tĩnh, nói.
- Đừng lo, sẽ ổn thôi. Chúng ta nh chóng hoàn thành nhiệm vụ thôi. Ba chúng ta là một nhóm nhỏ, tin tưởng lẫn nhau!
Trường Phong vừa quay đầu lại, nụ cười đã nở trên môi. Hạt giống nghi ngờ đã gieo xuống, nó sẽ từ từ nảy mầm!
Trường Phong ngồi ở ghế sau, Bá Tống ngồi cùng . kh hoàn toàn yên tâm với Đạo Văn, cứ chằm chằm vào phía trước.
Trường Phong đưa mặt nạ cho họ và nghiêm túc nói.
- Mục tiêu lần này của chúng ta là Cố Châu. Chỉ cần g.i.ế.c được Cố Châu, chúng ta sẽ nh chóng rút lui. Cố gắng kh gây náo loạn, chứ đừng nói đến gây thêm rắc rối. Nếu kh, Thôi tiên sinh sẽ kh vui.
Hai còn lại gật đầu.
Mỗi đều một âm mưu riêng.
Đạo Văn đạp ga, lái xe thẳng đến bệnh viện, ánh mắt lóe lên nụ cười khát máu.
Trong bệnh viện.
Kiều Niên đứng cạnh Cố Châu. Th mặt Cố Châu dần đỏ lên, cô đưa tay bắt mạch cho . Bắt mạch xong, cô thở phào nhẹ nhõm.
Trần Th lo lắng Kiều Niên, hỏi.
- Nhị thiếu gia thế nào ?
- Kh , nhưng lát nữa sẽ tỉnh lại. mua cháo về ăn nhé. - Kiều Niên ngẩng đầu Trần Th, nhẹ nhàng dặn dò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1303--cung-thay-roi-.html.]
- Được.
Trần Th đứng dậy rời , để lại Kiều Niên và Cố Châu ở lại trong phòng bệnh.
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Châu. Nghĩ đến kẻ mạo d vừa mới vào đây muốn g.i.ế.c Cố Châu, cô vẫn còn sợ đến mức lưng toát mồ hôi lạnh.
Giờ này, nhiều đang chằm chằm vào Cố Châu, ai cũng muốn c.h.ế.t . Cô làm thể bảo vệ đây?
Tay Kiều Niên nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Cố Châu. Cô nhớ lại lúc Cố Châu giấu cô và Tiểu Bảo trong phòng. Môi cô khẽ cong lên.
Lúc trốn trong phòng, Kiều Niên chưa bao giờ sợ hãi. Cô biết rõ Cố Châu nhất định sẽ bảo vệ họ.
Cô xuống Cố Châu đang nằm trên giường. L mày nhướng lên, sống mũi cao. Phía dưới, đôi môi mỏng gợi cảm mím chặt. Khuôn mặt như một kiệt tác hoàn mỹ nhất của Thượng Đế.
Kiều Niên rút tay khỏi mặt Cố Châu, đứng dậy, về phía bàn trà cách đó kh xa.
Tuy nhiên, cô vừa bước được một bước thì bị nắm l tay.
Kiều Niên dừng lại. Khi cô quay lại, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Cố Châu. Nụ cười trên môi cô càng lúc càng rạng rỡ. Cô ngồi xuống ghế đẩu bên cạnh giường, mỉm cười hỏi.
- tỉnh à? kh khỏe à?
Cố Châu nắm c.h.ặ.t t.a.y Kiều Niên, cô kh chớp mắt. nhớ lại chuyện Khảm Sơn đã thổi còi và sai g.i.ế.c .
Lúc đó, chỉ một ý nghĩ. kh thể sống chung với Kiều Niên đến già. chỉ thể để cô một .
Ánh mắt Cố Châu dần dịu lại. khuôn mặt hơi tiều tụy của cô, đôi môi mỏng khẽ hé mở.
- em lại tiều tụy thế này?
Tim Kiều Niên run lên dữ dội, mắt hơi nóng. Cô cố gắng giữ bình tĩnh. Mỉm cười với Cố Châu, cô nói.
- Em kh . Em kh . th thế nào?
Cố Châu gật đầu, tỏ vẻ kh . nắm c.h.ặ.t t.a.y Kiều Niên, buồn bã nói.
- xin lỗi.
- vậy?
- làm em lo lắng. - Ngón tay cái của Cố Châu nhẹ nhàng xoa mu bàn tay Kiều Niên, buồn bã nói.
- ...
Kiều Niên vội vàng l tay còn lại che miệng Cố Châu. Cô đau lòng Cố Châu nằm trên giường bệnh.
- kh cần xin lỗi. Cũng giống như lúc trước kh để em cảm ơn vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.