Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1339: Cháu Yêu Bà
Khi Bạch Huệ nghe lời Tiểu Thi nói, trái tim bà chợt mềm lại. Đôi mắt bà long l nước mắt, bà khẽ đồng ý.
- Được.
Bà thực sự kh muốn Tiểu Thi và Cố Kỳ rời xa .
Bà đã nghĩ sẽ kiên quyết giữ hai đứa trẻ lại như trước.
Nhưng giờ đây, trái tim bà lại mềm lại. Bà muốn th niềm vui trong mắt Cố Kỳ và ánh sáng rạng rỡ trong mắt Tiểu Thi. Bà kh muốn hai đứa trẻ buồn.
Tiểu Thi vui vẻ làm động tác hình trái tim với Bạch Huệ.
- Tạm biệt, bà. Cháu yêu bà!
Trái tim vốn đã đóng băng của Bạch Huệ bắt đầu đập loạn xạ. Bà bước lên một bước, muốn mở miệng, nhưng lại kh biết nói gì.
Đây là lần đầu tiên bà cảm th bối rối.
Kiều Niên nắm tay Tiểu Thi bằng tay trái, tay nắm tay Cố Kỳ.
Cố Kỳ vẫn luôn theo Cố Châu. đã nghe chuyện của bà nội từ trước, nhưng kh nói gì. Nắm tay Kiều Niên, bước ra ngoài.
Kiều Niên theo bọn trẻ ra ngoài. Cô quay lại Bạch Huệ và lễ phép gật đầu.
Lục Châu kh thèm Bạch Huệ mà bám sát Kiều Niên.
Khi Kiều Niên ngang qua Dư Sở, cô nghe th Dư Sở gọi là "Chị dâu Hai". Cô Dư Sở. Khi ánh mắt dừng lại trên dấu tay trên mặt Dư Sở, nét mặt cô hơi chùng xuống. Suy nghĩ một chút, cô mỉm cười với Dư Sở và gật đầu.
Dư Sở nở một nụ cười ngọt ngào.
Trong đầu Bạch Huệ vẫn còn vương vấn hình ảnh Tiểu Thi. Giọng nói dịu dàng của Tiểu Thi vẫn văng vẳng bên tai.
Khi Bạch Huệ l lại tinh thần, đám Kiều Niên đã lên xe.
Bạch Huệ nh chóng bước về phía cửa. Ra đến cửa, bà chằm chằm kh chớp mắt về hướng xe vừa rời , hồi lâu vẫn chưa định thần lại được.
Dư Sở bóng dáng cô đơn của Bạch Huệ. Lúc này, cô cảm th cô giáo dường như đã già .
Cô bước đến bên Bạch Huệ, nhỏ giọng nói.
- Cô giáo, đến giờ vào lớp .
Bạch Huệ lúc này mới nhận ra đã mất bình tĩnh. Bà mím môi, giả vờ bình tĩnh.
- Ừ.
Bà quay lại, th dấu tay rõ ràng trên mặt Dư Sở. Bà nhớ lại vừa đã tát vào mặt Dư Sở như thế nào, bà nhíu mày. Ánh mắt kh giấu được vẻ đau lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1339-chau-yeu-ba.html.]
- Cô làm em đau à?
Dư Sở mỉm cười dịu dàng, lắc đầu.
- Kh đau.
Bạch Huệ nhớ lại dáng vẻ của Dư Sở khi còn nhỏ. Đứa trẻ này đã ở bên bà từ nhỏ. Bà vẫn còn nhớ Dư Sở đã nói với bà bằng đôi mắt đẫm lệ rằng cô kh được học.
Dư Sở vốn là một cô gái nhút nhát, dù làm Dư Sở đau, cô cũng kh nói gì.
Bạch Huệ hơi cụp mắt xuống, đưa tay ôm Dư Sở. Bà áy náy nói.
- Cô xin lỗi, sẽ kh lần sau đâu.
- Cô giáo. - Môi Dư Sở cong lên thành một nụ cười dịu dàng. Cô nhẹ nhàng nói.
- Thật sự kh đau. Em kh trách cô.
Cô chưa bao giờ hiểu tại cô giáo lại lạnh lùng và tàn nhẫn với gia đình như vậy.
Khi Bạch Huệ nghe th lời Dư Sở nói, thân hình bà khựng lại một chút. Bà bu Dư Sở ra, nhẹ nhàng dùng bàn tay thon dài trắng nõn vuốt ve khuôn mặt cô. Bà nói nhỏ.
- Đi bôi thuốc ngay . Như vậy sẽ nh khỏi hơn.
- Vâng. - Dư Sở đáp. Cô quay bước vào phòng khách. Bước được hai bước, dường như nghĩ ra ều gì đó, cô quay lại Bạch Huệ đang về phía lớp học. Cô khẽ hỏi.
- Cô ơi, em vẫn nhớ lời cô đã nói khi đưa em ra khỏi núi.
Ánh mắt Bạch Huệ tối sầm lại.
- Cô ơi, cô từng nói, đừng sống mãi trong quá khứ. Dù quá khứ tốt hay xấu, từ nay về sau là ấm áp. – Dư Sở mím môi, l hết can đảm nói.
- Cô ơi, cô muốn làm lành với A Châu kh?
Sự dịu dàng trong mắt Bạch Huệ lập tức biến mất. Sắc mặt bà tối sầm lại, lạnh lùng nói.
- Chuyện của cô kh liên quan gì đến em.
Bạch Huệ nắm chặt tay, giày cao gót về phía lớp học.
Dư Sở thất vọng Bạch Huệ, thở dài bất lực.
mỗi lần cô nói vậy, cô giáo lại tức giận?
Cô mơ hồ cảm nhận được sự bất mãn của cô giáo đối với nhà họ Cố. Thỉnh thoảng, cô giáo lại trút giận lên A Vũ và A Châu.
Chuyện gì đã xảy ra với cô giáo lúc đó? Tại cô giáo lại trở nên như vậy?
Dư Sở thở dài bất lực. Cô muốn giúp cô giáo gỡ nút thắt trong lòng, nhưng cô giáo lại cố chấp kh cho cô đến gần.
Chưa có bình luận nào cho chương này.