Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1352: Tuyệt Vọng
Theo bản năng, vào phòng khách và th mẹ đang ngồi trên thảm trước ghế sofa. Tóc tai rối bù, ôm đầu gối khóc nức nở.
Trong tâm trí , mẹ thật th lịch và lạnh lùng. Đây là lần đầu tiên th mẹ như thế này. chưa bao giờ th mẹ mất bình tĩnh như vậy.
- Mẹ.
muốn bước đến an ủi bà, nhưng kh ngờ bà lại đứng dậy ngay lập tức. Bà đưa tay lau nước mắt và thản nhiên chỉnh lại tóc. Với đôi mắt đỏ hoe, bà nói trong nước mắt.
- Hôm nay ra ngoài ăn tối về nhà sau.
Nói xong, mẹ lịch sự lên lầu, để lại một cảnh tượng hỗn loạn trong phòng khách.
Cố Châu lặng lẽ dọn dẹp phòng khách ngoan ngoãn rời .
Cố Châu l lại tinh thần. l ện thoại ra gọi cho Cố Đình.
Cuộc gọi kết nối nh. Giọng nói ngạc nhiên của Cố Đình vang lên.
- A Châu?
Giọng của Cố Đình trầm và mạnh mẽ.
Hình ảnh Bạch Huệ khóc lóc thảm thiết trong phòng khách chợt hiện lên trong đầu Cố Châu. Giọng nói của trở nên lạnh lùng.
- Bố đang ở đâu?
- Châu Âu. chuyện cần giải quyết ở đây.
- bố kh đến thăm bà? - Cố Châu nhíu mày, giọng ệu lạnh lùng.
Cố Đình đương nhiên nghe ra vẻ kh vui trong giọng nói của Cố Châu. Ông mím môi, im lặng một lúc mới nói.
- chuyện . Bố tạm thời kh thể được. Sức khỏe của bà thế nào ?
- Bà vẫn ổn. - Cố Châu nhận ra Cố Đình đang trong tình thế khó khăn. hỏi.
- phiền phức lắm kh?
- Ừ.
- Bố cần giúp gì kh?
- Kh cần đâu. - Cố Đình nhỏ giọng từ chối.
Cố Châu nghe th lời Cố Đình, khẽ thở dài.
- Con vừa gọi ện cho mẹ.
Lâu lắm , kh nghe th giọng Cố Đình nữa. nhíu mày hỏi.
- Bao lâu bố chưa đến thăm bà ?
- Bố còn việc ở đây. Xong việc, bố sẽ đến thăm bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1352-tuyet-vong.html.]
Nghe th lời nói qua loa của Cố Đình, Cố Châu biết Cố Đình kh muốn nhắc đến Bạch Huệ nữa.
- Ừm.
- Con th thế nào ? Con th đỡ hơn chưa?
- Con vẫn còn sống.
Nói xong, Cố Châu cúp máy kh thương tiếc.
Lẽ ra bố mẹ nên ngừng liên lạc với sau kỳ thi đại học.
Cố Châu nhớ lại cảnh Bạch Huệ giả vờ mạnh mẽ, mắt đỏ hoe lên lầu. hơi tò mò về tình hình hiện tại.
Cố Châu gọi Trần Th vào.
Trần Th vội vàng bước vào, hỏi.
- Nhị thiếu gia, tìm à?
- Đi ều tra năm đó bố mẹ ly hôn. - Cố Châu vốn kh muốn ều tra chuyện này, nhưng giờ thực sự muốn biết chuyện gì đã xảy ra năm đó.
Thật ra, cũng muốn trực tiếp hỏi bà nội, nhưng hiểu bà rõ. Bà nội chắc sẽ kh kể cho nghe chuyện cũ đâu.
- Vâng. - Trần Th đáp. Vừa định rời , th sắc mặt Cố Châu kh được tốt.
- Nhị thiếu gia, bác sĩ nói gần đây nghỉ ngơi nhiều hơn, như vậy mới thể hồi phục nh hơn.
- Ừ, cứ . - Cố Châu thản nhiên tiễn Trần Th , một ngồi trên giường, dần chìm vào suy nghĩ.
...
Trước cổng trường mẫu giáo thành phố An.
Sau khi đỗ xe, Kiều Niên đứng dậy đến cổng trường mẫu giáo chờ.
Trước cổng trường mẫu giáo nhiều phụ đang đứng chờ đón con. Ai n đều háo hức mong chờ được gặp lại con.
Lời nói của Tống Vũ khiến Kiều Niên cảnh giác. Ba đứa trẻ ở trường chắc c sẽ an toàn, nhưng ra ngoài thì kh. Cô đích thân đón chúng về để đề phòng bất trắc.
Kiều Niên vác một chiếc túi to trên vai. Trong túi đủ loại thuốc độc, kim ngân và d.a.o găm cô đã chuẩn bị sẵn.
4 giờ rưỡi chiều, tiếng chu trường reo lên. Khuôn viên vốn yên tĩnh bỗng chốc trở nên náo nhiệt. Nhiều học sinh chạy ra khỏi lớp, xếp hàng bên ngoài chuẩn bị tan học.
Cố Kỳ, Tiểu Bảo và Tiểu Thi là ba em sinh ba. Ba đứa tr giống nhau. Chúng tay trong tay bước ra khỏi lớp. Tiểu Thi đứng giữa hai , hai em trai nắm tay cô.
Khi ba đứa nhỏ ra ngoài, các bậc phụ đang chờ con xung qu lập tức xôn xao.
- Trời ơi, ba đứa nhỏ!
- Chúng thật đáng yêu và xinh xắn. Giá mà thể sinh ra những đứa trẻ đáng yêu như vậy.
- muốn chạm vào mặt chúng.
- Kh biết chúng đang đính hôn kh nhỉ. muốn tạo ra sự gắn kết với chúng khi chúng còn nhỏ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.