Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1362: Tuyết Rơi
Lục Kỳ đứng chôn chân trên mặt đất, nghiêm túc Tần Xuyên, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt và khăn quàng cổ của .
Khoảng cách giữa hai chỉ vỏn vẹn một bước chân. Dưới ánh mắt của Lục Kỳ, Tần Xuyên khẽ mím môi mỏng. căng thẳng đến mức quên cả thở.
- Tiền bối đẹp trai quá! - Lục Kỳ khẽ nghiêng đầu mỉm cười. Khi cô cười, mắt cô cong lên, khóe miệng cũng cong lên. Tr cô vô cùng đáng yêu.
Quả táo Adam của Tần Xuyên nhấp nhô. bước về phía cửa phụ, mở ra và mỉm cười Lục Kỳ.
- Lên xe.
- Cảm ơn tiền bối! - Lục Kỳ ngồi vào ghế phụ phía trước, tay xách túi. Cô cúi đầu và thắt dây an toàn.
vẻ mặt ngoan ngoãn của Lục Kỳ, Tần Xuyên kh khỏi mỉm cười. Tuy nhiên, nh chóng l lại bình tĩnh.
- Em là sư của , là sư của em. Giữa chúng ta kh cần khách sáo như vậy.
Lục Kỳ nghe th lời Tần Xuyên, cô mỉm cười rạng rỡ.
Tim Tần Xuyên hẫng một nhịp. mỉm cười, đóng cửa xe lại, bước về phía ghế lái.
Trong tâm trí , Lục Kỳ vẫn đáng yêu khi cô cười, đặc biệt là những chiếc răng khểnh nhỏ n. Chúng thật sự đáng yêu.
ngồi vào ghế lái và thắt dây an toàn. lên gương chiếu hậu.
Hừm.
Lục Kỳ thật khéo léo. Chiếc khăn quàng cô chọn hợp với .
Môi Tần Xuyên hơi cong lên. vặn chìa khóa, đạp ga và lái xe ra khỏi thành phố.
Khoảng nửa tiếng sau, vì ều hòa trong xe đã bật, Lục Kỳ kéo khóa áo khoác l vũ ra. Cô tuyết rơi dày đặc trước mặt. Mặt trời trên trời đã khuất từ lâu. Cô mỉm cười với Tần Xuyên bên cạnh.
- Tiền bối, nghe nói ai th tuyết vào ngày nắng đều may mắn, cho nên được làm đồ đệ của Tần tiên sinh càng thêm may mắn.
Nghe giọng nói ngọt ngào của cô, Tần Xuyên chăm chú con đường phía trước. Tuyết rơi càng khiến lái xe cẩn thận hơn.
- Em sẽ luôn may mắn như vậy.
Lục Kỳ Tần Xuyên với vẻ mặt khó hiểu, hỏi.
- Sư , biết em sẽ luôn may mắn? biết xem tướng số à?
- Vâng, tướng số thể nói lên nhiều ều. - Tần Xuyên cũng biết đôi chút về chuyện này.
- Tiền bối, thật tuyệt vời. còn biết cả chuyện này nữa. Vậy nói xem, sau này em sẽ may mắn đến mức nào? - Lục Kỳ tò mò hỏi. Tuy sinh viên y khoa kh thể mê tín, nhưng cô vẫn tò mò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1362-tuyet-roi.html.]
Tần Xuyên nhớ lại lần đầu tiên gặp Lục Kỳ. mỉm cười, nhẹ nhàng nói.
- Em sẽ gặp được một thực sự yêu em. sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng mọi hy vọng của em. sẽ cố gắng hết sức để làm em hạnh phúc mỗi ngày!
Lục Kỳ nghe th lời Tần Xuyên, chớp mắt vẻ bối rối và tò mò hỏi.
- Sư , liệu em thành tựu gì trong ngành y kh?
Tần Xuyên im lặng.
Lục Kỳ chắp tay, nói đầy hy vọng.
- Em hy vọng thể đóng góp xuất sắc cho ngành y, mang lại lợi ích cho nhân loại. Liệu nguyện vọng của em thành hiện thực kh?
- Sau này em sẽ là một nhân tài trong ngành y! - Tần Xuyên nói.
Nụ cười trên khuôn mặt Lục Kỳ càng lúc càng rạng rỡ. Ánh mắt cô tràn ngập niềm vui, vui vẻ nói.
- Cảm ơn lời tốt đẹp của sư . Em nhất định sẽ cố gắng!
Tần Xuyên gật đầu.
- Ừ.
Lục Kỳ tuyết rơi ngoài cửa sổ xe. Xe cộ trên đường cao tốc ngày càng thưa thớt, đồng ruộng xung qu phủ một lớp tuyết trắng xóa. Cô cảnh vật bên ngoài dần bình tĩnh lại.
Lúc ở trong thành phố, cô cảm th mỗi khi tuyết rơi, những b tuyết bay phấp phới trên trời thật đẹp. Nhưng khi th mọi thứ xung qu đều bị tuyết nhuộm trắng, tâm trí cô lập tức trở nên trống rỗng.
Cô Tần Xuyên và hỏi với vẻ hứng thú.
- Tiền bối, chúng ta lên núi à?
Trước đây, chị gái cô từng nói rằng cụ Tần vẫn luôn sống trong làng trên núi để tự chăm sóc bản thân.
Nghe th lời Lục Kỳ, Tần Xuyên gật đầu.
- .
- Vậy em nặn tuyết được kh? - Lục Kỳ hỏi với vẻ mong đợi, chằm chằm vào Tần Xuyên kh chớp mắt.
Tần Xuyên cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Lục Kỳ. nắm chặt vô lăng hơn một chút. - Được.
Lục Kỳ cười vui vẻ hỏi.
- Sư , thích nặn tuyết kh? Hay là chúng ta cùng nặn một tuyết nhé?
Chưa có bình luận nào cho chương này.